Chương 10: Từ trước tới nay anh chưa bao giờ gọi tên cô như thế, dịu dàng mà lưu luyến, ngọt ngào tới mức linh hồn cô cũng bắt đầu run rẩy.

Thời Gian Chỉ Dừng Lại Vì Em

Đăng vào: 5 tháng trước

.

Trời không đổ tuyết lớn như trước, tuy nhiên tuyết vẫn rơi không ngừng.

Hoa tuyết bồng bềnh vương trên người Ôn Viễn, cô đứng dưới ký túc xá, lạnh tới thấu xương, giờ bình tĩnh lại Ôn Viễn chợt nhận ra, quá xúc động cũng không hề tốt, khi nãy cô tát Từ Tiểu Hà một cái tới giờ tay vẫn còn tê. Ôn Viễn nắm chặt cổ tay cố gắng loại bỏ cảm giác ấy, cô không hối hận, không hối hận chút nào.

“Ôn Viễn!”

Nghe thấy tiếng gọi của Lưu Xuân Hỉ, Ôn Viễn ngơ ngác quay người lại. Thấy cậu ta vừa thở hổn hển vừa chạy về phía cô, trong tay là di động của cô.

“Vừa nãy có một người đàn ông gọi điện tới, tớ nghe máy giúp cậu.”

“Cám ơn.” Ôn Viễn cúi đầu nhỏ giọng đáp.

“Không, không có gì.” Tình huống này quá lúng tới, ới một người hay nói như Lưu Xuân Hì cũng không biết nói sao cho phải. Cậu ta nhìn Ôn Viễn, thấy cô chỉ mặc một bộ quần áo ngủ đang run rẩy vì lanh. “Chỗ này lạnh lắm, cậu lên phòng với tớ đi. Có chuyện gì thì từ từ nói?”

Ôn Viễn lắc đầu: “Không phải lo cho tớ đâu, tớ muốn yên tĩnh một lát.”

Lưu Xuân Hỉ đành chịu thua, thực ra cậu ta vẫn không tin lời Từ Tiểu Hà, trong mắt cậu ta, Ôn Viễn là một người vô cùng trong sáng, sao có thể bán thân vì tiền được. Nhưng cái tát của Ôn Viễn lại chứng minh sự tồn tại của một người như thế, cho nên Lưu Xuân Hỉ cũng không biết phải làm sao nữa. Ngẫm nghĩ một thoáng, cậu ta cởi chiếc áo khoác mà mình mặc xuống dúi thẳng vào tay Ôn Viễn.

Ôn Viễn hơi bất ngờ: “Tớ, tớ không cần.”

“Mặc vào!” Lưu Xuân Hỉ không để cô từ chối, khoác áo lên người cô, “Đừng để mình chịu lạnh, tĩnh tâm một lúc rồi về ký túc xá thôi.”

Ôn Viễn thấy mắt hơi ươn ướt: “Lưu Xuân Hỉ, tớ không phải người như thế.”

Cô không biết kể chuyện này cho bọn họ như thế nào, vì có quá nhiều điều mà người ngoài không thể hiểu nổi, cô chỉ muốn họ tin rằng, cô đang yêu một người không phải vì tiền của anh ấy mà vì chính con người anh. Lưu Xuân Hỉ mỉm cười, vỗ vỗ vai cô rồi quay người lên tầng.

Nhìn theo bóng lưng của bạn, Ôn Viễn cúi đầu ấn di động, lịch sử cuộc gọi ghi nhận cuộc gọi gần đây nhất đến từ Ôn Hành Chi, ngón tay cô dừng trên số điện thoại của anh, nhưng lại không ấn xuống nút gọi. Giữa trời tuyết âm độ, Ôn Viễn cảm thấy cái lạnh cô tịch và buốt giá đang thấm dần vào trái tim cô, chậm rãi dày vò khiến cô không thể trốn thoát.

Trên tuyến đường chính của thành phố T, một chiếc xe đang lướt nhanh như gió. Hai ngày trước, sau trận tuyết đầu tiên con đường đã bị một lớp tuyết dày phủ kín, đêm nay trời lại đổ tuyết, rất nhiều xe đều phải lắp thiết bị chống trơn, giảm tốc độ lưu thông trên đường, chỉ có chiếc xe này, không những không giảm tốc mà còn chạy ngày càng nhanh hơn.

Trán người tài xe ngồi ở ghế lại đã rịn mồ hôi, chiều tối nhận được điện thoại, yêu cầu anh ta tới sân bay đón sếp. Đang lái xe về nội thành như bình thường. Tổng giám đốc nhận một cuộc điện thoại, ngắt máy xong thì dặn anh ta tăng tốc, nhanh chóng tới Đại học T. Chạy xe với tốc độ cao giữa ngày tuyết lớn, tài xế phải thận trọng tới mức căng thẳng. Thỉnh thoảng liếc nhìn người ngồi sau qua gương chiếu hậu, anh ta chẳng dám nói nhiều một câu.

Người ngồi sau là Ôn Hành Chi, bay với thời gian dài và trận tuyết lớn đột ngột này khiến anh khá mệt mỏi, sau khi nghe điện thì tâm trạng càng tồi tệ hơn. Anh cúi đầu xem đồng hồ, rồi nói với tài xe: “Lái nhanh hơn chút nữa.”

Tài xế thầm thở dài đau khổ, giẫm vào chân ga tăng tốc, mãi mới thấy cánh cổng cao ngất của Đại học T, đang định rẽ vào thì bỗng nghe thấy Ôn Hành Chi nói: “Dừng xe!”

Xe từ từ dừng lại, Ôn Hành Chi nhanh chóng xuống xe, lặng người nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó mấy giây. Lúc này người tài xế vội vàng đưa cho anh một cái ô, chiếc ô màu đen với tay cầm khắc hoa văn tinh tế ấy ngăn lại nhũng bông tuyết đang lãng đãng rơi, Ôn Hành Chi cầm nó, bước về phía cổng trường.

Ngoài cổng trường có hai dãy đèn lớn, nhưng lúc này chỉ có một dãy đang bật sáng, nền tuyết phản chiếu khiến ánh đèn ảm đạm ấy sáng sủa hơn mấy phần. Cũng nhờ có tuyết, không thì chưa chắc anh đã thấy được bóng người đang cuộn mình dưới tàng cây cổ thụ ở gần cổng trường ấy.

Lúc này anh không lo lắng nữa, nên cố gắng đi thật chậm. Nhưng lớp tuyết đọng quá dày, dưới tuyết lại có cành cây, dù bước chân anh rất nhẹ, nhưng vẫn phát ra tiếng động.

Tiếng động này khiến Ôn Viễn giật mình, cô chầm chậm dời mắt khỏi di động, ngẩng đầu nhìn người trước mặt, vừa ngạc nhiên vừa thảng thốt, cứ ngẩn người như thế.

Ôn Hành Chi bước tới trước mặt cúi đầu nhìn cô. Tuy mặc một chiếc áo khoác bên ngoài, nhưng đầu lộ ra ngoài vẫn vương vài bông tuyết, có lẽ trong người cũng không thấy ấm áp. Mũi lạnh tới đỏ bừng, chỉ có đôi mắt kia, long lanh mà nhìn anh, chăm chú quyến luyến, không chớp lấy một lần.

“Đứng lên đi.” Anh che ô cho cô, để tuyết không còn rơi trên người cô nữa. Nhưng Ôn Viễn lại làm như không nghe thấy, mắt hơn lóe lên, rồi lại cúi đầu co người lại.

Im lặng trong giây lát, anh cúi người, xoa đầu cô: “Chú bảo cháu đứng lên, ngồi thế này không thấy khó chịu sao?”

Ôn Viễn chỉ thấy cả người mình đều đang run lên. Lúc này cô không muốn gặp anh, không muốn chút nào. Vì vừa gặp anh, thì sự yếu đuối của cô lại bùng phát, cô sẽ ôm chân anh mà gào khóc mất thôi, cô không hề muốn vậy chút nào!

“Ôn Viễn.”

Anh gọi cô một tiếng, cuối cùng Ôn Viễn bùng nổ, cô hất tay anh ra: “Chú tránh ra!”

Tuy cô chỉ ngẩng đầu trong thoáng chốc, nhưng Ôn Hành Chi vẫn nhận ra ánh lệ thấp thoáng trong đôi mắt cô, tựa như một lớp sương mù. Anh do dự một lát, từ từ ngồi xuống đưa tay khoác áo lên người cô. Cái ấm áp ấy khiến Ôn Viễn tủi thân muốn khóc. Ôn Hành Chi cũng biết cô đang run rẩy, anh bèn bế bổng cô lên.

Hành động này của anh khiến Ôn Viễn giật mình, hoảng hốt ôm lấy cổ anh: “Chú, chú làm gì vậy?”

Nhìn đôi mắt đỏ như mắt thỏ của cô, anh mỉm cười dịu dàng: “Chú rất mệt, nên cháu hãy ngoan ngoãn một chút.” Nói rồi đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô, “Chú đưa cháu về nhà.”

Ôn Viễn phát hiện ra, cô không thể cự tuyệt sự dịu dàng đầy bất ngờ này.

Tuy bị bỏ không một thời gian, nhưng vì có người quét dọn định kỳ, lại có hệ thống sưởi hiện đại, nên cả căn nhà đều rất ấm cúng. Vừa vào nhà, Ôn Hành Chi đã đi vào phòng tắm, xả một bồn nước nóng. Thấy độ ấm vừa vặn, anh bèn gọi Ôn Viễn: “Đứng ngoài trời lạnh quá lâu rất dễ nhiễm bệnh, vào tắm nước nóng trước đã.”

Giờ phút này Ôn Viễn cực kỳ vâng lời, nhận lấy quần áo anh đưa rồi quay vào phòng tắm. Nhìn cánh cửa đóng chặt, Ôn Hành Chi quay người đi vào bếp.

Ở ngoài trời quá lâu, Ôn Viễn đã lạnh cứng người. Giờ nằm trong bồn tắm, để làn nước ấm mơn man da thịt, cô mới thấy bình tĩnh hơn phần nào. Lần này cô tắm khá lâu, sau khỉ mặc quần áo xong xuôi, ra khỏi phòng tắm, thấy đèn phòng khách đã tắt, chỉ còn một chiếc đèn tường đang bật sáng, và một cốc sữa trên bàn.

Ôn Viễn đứng lặng người trong chốc lát, thấy cửa phòng sách đóng chặt, có ánh đèn hắt ra từ trong phòng, Ôn Viễn nhỏ nhẹ đẩy cửa vào, thấy Ôn Hành Chi đang ngồi trước bàn, nhíu mày nhìn vào laptop.

Hẳn vì nghe thấy tiếng động, Ôn Hành Chi ngẩng đầu, hàng mi nhíu chặt hơi giãn ra: “Uống sữa chưa?”

Ôn Viễn lắc đầu: “Cháu không muốn uống.”

Ôn Hành Chi cũng không ép cô: “Thế thid đi ngủ.”

Ôn Viễn cúi đầu im lặng, rì rầm thưa vâng. Trông theo béo lưng cô, Ôn Hành Chi trầm ngâm một thoáng, rồi đứng dậy đi theo cô tới phòng ngủ chính.

Trong phòng ngủ rộng lớn, chỉ có hai chiếc đèn ngủ đang sáng. Cô mở cửa tủ, kiễng chân lấy chiếc ga giường mà anh chuẩn bị cho cô. Ôn Hành Chi bước tới, lấy ga xuống giúp cô, lại tự tay trải ga xuống giường. Anh còn xắp sẵn cả chăn lẫn gối cho cô.

Ôn Viễn đứng bên cạnh, lẳng lặng nhìn anh, tới khi Ôn Hành Chi đứng dậy, nói với cô: “Xong rồi, ngủ đi.”

Cô liếc nhìn anh, rồi leo lên giường, chui vào trong chăn. Ôn Hành Chi thấy cô đã nằm xuống, bèn kéo chăn giúp cô, chỉ để khuôn mặt nho nhỏ của cô lộ ở ngoài. Những hành động ấy đều được thực hiện trong bầu không khí tĩnh lặng lạ thường, Ôn Viễn mở to mắt nhìn Ôn Hành Chi. Khi anh kéo chăn giúp cô xong, đang định đưa tay tắt đèn, Ôn Viễn chợt ngăn anh lại: “Đừng tắt đèn!”

Ôn Hành Chi cúi đầu nhìn cô: “Không tắt đèn thì sao ngủ ngon được?”

Vì muốn tắt đèn, anh hơi cúi người về phía cô, vừa cúi đầu thì bắt gặt ánh mắt của cô. Ôn Viễn chớp mắt, như thế đổi ý, đưa tay ôm lấy cổ anh: “Vậy chú đừng đi có được không? Ở đây với cháu được không?”

Sao lại không được, Ôn Hành Chi giữ cánh tay đang ôm cổ anh, bế cô lên. Anh kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn lên môi cô.

Ôn Viễn tưởng rằng đây sẽ là một nụ hôn cực kỳ dịu dàng, vì tối hôm nay, từ giây phút cô nhìn thấy anh, anh luôn như vậy. Nhưng không ngờ khi cô vừa hé miệng, anh liền hôn sâu, tựa như mưa rền gió dữ, khiến cô thở không ra hơi. Cô đẩy đẩy bờ vai anh, muốn anh thả cô ra, nhưng ai ngờ anh càng ôm chặt hơn, cô càng giãy dụa anh càng giữ chặt, sau đó đưa tay đỡ lấy gáy cô, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nhiệt mà vồn vã, khi cô thấy mình gần như ngạt thở, anh mới buông ra.

Ôn Hành Chi ánh nhẹ lên môi cô, vừa để cô hít thở không khí mới vừa chầm chậm hôn cô, khi mở miệng thì chính anh cũng không ngờ giọng mình đã trở nên trầm khàn, không liên quá tới tình dục, mà chỉ có tình yêu: “Ôn Viễn.”

Ôn Viễn tự dưng muốn khóc, vì từ trước tới nay anh chưa bao giờ gọi tên cô như thế, dịu dàng mà lưu luyến, ngọt ngào tới mức linh hồn cô cũng bắt đầu run rẩy. Cô rất muốn tuyên bố với tất cả mọi người rằng người đàn ông đang ôm cô, hôn cô đây là người mà cô yêu nhất, nhưng cô cũng biết, với cô, chuyện đơn giản ấy lại khó khăn vô cùng, bởi vì nó sẽ mang tới rất nhiều lời đồn đại vô căn cứ. Chỉ mấy chữ “Chẳng ra gì” mà cô đã chịu không nổi, huống chi những lời khác?

“Sợ à?” Anh ghé vào trán cô, dịu giọng hỏi.

Ôn Viễn thở gấp, cô ngẩng đầy nhìn vào mắt anh. Sâu thẳm mà âm u, nhưng vô cùng quyến rũ. Khi cô còn coi anh là chú, anh chưa bao giờ nhìn cô như vậy, mà chỉ nhìn cô như một đứa trẻ. Tới giờ, tuy anh chưa từng nói ra, nhưng Ôn Viễn biết được anh thực sự yêu cô, như một trưởng bối lại như tình nhân.

Cô trả lời anh bằng giọng hơi khàn, nhưng vô cùng kiên định: “Không sợ!”

Ôn Hành Chi cúi đầu nhìn đôi mắt vừa đẫm lệ của cô, sáng trong mà cuốn hút. Một bàn tay giữ chặt eo cô, một tay kéo cô vào lòng, một lúc sau anh mới nói: “Thế thì tốt.”

Trận tuyết này cứ lặng lẽ rơi suốt một đêm, sáng ngày hôm sau, khi Ôn Viễn tỉnh dậy thì khung cảnh ngoài cửa sổ đã chìm trong màu tuyết trắng. Sáng có tiết học, Ôn Viễn ăn sáng xong liền vội vã rời đi. Cũng may Ôn Hành Chi phải dụ một cuộc họp sớm, tiện đường đưa cô về trường. Ôn Viễn thoáng do dự, nhưng cuối cùng cũng không từ chối.

Mặt đường có lớp tuyết đọng rất dày, Ôn Hành Chi cố lái xe thật chậm. Ôn Viễn ngồi ở ghế phụ, càng tới về gần trường, cô càng thấy buồn phiền hơn.

Cô ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, tựa lưng vào ghế rồi chợt nói: “Cháu tát Từ Tiểu Hà một cái.”

Tuy lúc ấy cô đã giận điên người song giờ cô không hề hối hận, nhưng nghĩ tới việc còn phải ở chung ký túc xá với cậu ta ba năm rưỡi nữa, Ôn Viễn liền thấy đau đầu. Cô biết mình sẽ không xin lỗi cậu ta, mà người có tự tôn cao như Từ Tiểu Hà, e là sẽ không nhận lỗi với cô.

“Cho nên?”

Ôn Viễn rầu rĩ nói: “Cho nên cháu không biết về sau phải cư xử với cậu ta thế nào.”

“Đừng lo.” Ôn Hành Chi thản nhiên nói.

“Tại sao.”

“Vì Từ Tiểu Hà chắc chắn còn đau đầu vì vấn đề này hơn cả cháu.”

Ôn Viễn ngẫm nghĩ một hồi, thấy thực sự có lý. An tâm hơn một chút, cô lại nghĩ tới một chuyện khác: “Thế hai người bạn cùng phòng khác của cháu thì sao, nếu bọn họ hỏi về chú, cháu nên trả lời thế nào?”

Ôn tiên sinh liếc nhìn Ôn Viễn, thấy cô có hơi chột dạ, bèn nghiêng đầu nói: “Cháu tự ngẫm đi.”

Ôn Viễn lẳng lặng cúi đầu. Thực ra từ khi Ôn Hành Chi dẫn cô tới thị trấn A, cô đã hiểu, anh có để ý tới việc công khai chuyện của hai người, thậm chí còn chuẩn bị trước. Nhưng bản thân cô khá nhút nhát, sợ người khác sẽ có cái nhìn phiền diện về tình cảm mà cô luôn hết lòng bảo vệ ấy. Nhưng sau buổi tối hôm qua, Ôn Viễn nhận ra, kỳ thực cô không cần bận tâm tới cái nhìn của người khác. Cô nhìn Ôn Hành Chi, nhỏ giọng đề nghị: “Hay là cháu cho chú danh phận nhỉ?”

Vừa nói xong, Ôn Viễn chợt thấy xe láng đi một cái. Bắt gặt ánh mắt anh, Ôn Viễn tỏ vẻ vô tội.

Ôn Hành Chi chẳng biết làm thế nào với cô, liếc cô với vẻ hoài nghi, tiếp tục lái xe: “Chú bảo rồi, cháu tự ngẫm đi.”

Mấy chữ này, Ôn Viễn nghe mà phát bực. Cô bĩu môi, quay mặt đi, nhưng khuôn mặt tự nhiên lại nóng bừng.

Khi tới trường thì vẫn còn sớm, nhưng cũng có kha khá người đi qua cô, đều nhìn cô bằng ánh mắt hiếu kỳ. Ôn Viễn biết họ đang nhìn mình, nhưng cô cố gắng làm như không thấy, đi thẳng lên tầng. Khi đẩy cửa vào phòng, Lưu Xuân Hỉ đang tranh cướp bánh bao với Chu Nghiêu, vừa nhìn thấy cô, hai người đều sửng sốt. Ôn Viễn nhìn Lưu Xuân Hỉ, đưa cho cậu ta chiếc túi trong tay: “Áo khoác của cậu đây, cảm ơn nhé.”

Lưu Xuân Hỉ vẫn đang ngây người, tới khi Chu Nghiêu đẩy đẩy cánh tay cậu ta, mới à lên một tiếng: “Không có chi mà.”

Ôn Viễn mỉm cười, đi chuẩn bị sách vở để lên lớp. Sau lưng cô, Chu Nghiêu và Lưu Xuân Hỉ quay ra nhìn nhau, vẻ mặt khá mâu thuẫn, Chu Nghiêu nháy mắt: “Cậu hỏi đi.”

Lưu Xuân Hỉ: “Cậu hỏi đi.”

Chu Nghiêu: Cậu là trưởng phòng mà! Cậu không hỏi thì ai hỏi?

Lưu Xuân Hỉ: Tớ không dám hỏi…

Chu Nghiêu: Tớ cũng không dám.

Hai người đang mắt la mày lét thì Ôn Viễn quay người lại, Lưu Xuân Hỉ và Chu Nghiêu vội lảng đi, Ôn Viễn nhìn hai người, do dự một thoáng rồi nói: “Tớ đi trước đây.”

Lưu Xuân Hỉ như vờ như vừa chú ý tới cô: “Ừ, đi từ từ thôi nhé.”

Phản ứng không ngoài dự đoán của cô, nhưng Ôn Viễn vẫn không khỏi hụt hẫng, cô cười nhạt, đang định quay đi thì chợt bị Lưu Xuân Hỉ gọi lại.

Cô quay đầu, mở to mắt nhìn hai người họ, Lưu Xuân Hỉ chỉ gọi cô lại, vốn chưa nghĩ ra nên nói gì, hai người mắt to trừng mắt nhỏ hồi lâu, cậu ta mới buông một câu: “Cậu có viết bài luận nào về ngành tiền tệ ngân hàng không? Cho tớ mượn được không?”

Ôn Viễn ngây người, rồi đột nhiên ôm bụng, khong lưng cười ầm lên

Chu Nghiêu đã hoàn toàn suy sụp, giờ mà không hỏi thì chắc cậu ta sẽ phát điên, cậu ta kéo Ôn Viễn lại, nhìn cô với vẻ ai oán: “Cậu còn cười được nữa, không thấy bọn tớ lo lắng thế nào à.”

“Đúng rồi, khai báo nhanh lên!”

Ôn Viễn vẫn cười, tới khi Lưu Xuân Hỉ vỗn đầu cô một lúc cô mới ngừng lại. Cô cũng không tức dận, gãi gãi đầu, nhìn hai người kia với vẻ nịnh nọt: “Được rồi, tớ cũng không định giấu hai cậu nữa.” Cô thoáng ngập ngừng, rồi nói: “Thực ra tớ không hề lừa các cậu, người ấy đúng là họ hàng của tớ. Là chú út của tớ.”

“HẢ?” Chu Nghiêu và Lưu Xuân Hỉ ngẩn người vì quá kinh ngạc.

“Chúng tớ không có quan hệ ruột thịt, tớ chỉ là con nuôi của nhà họ Ôn thôi.”

Sợ họ hiểu lầm, Ôn Viễn vội giải thích, tiện thể bộc bạch quá khứ thầm mến đáng sợ và quá trình mà hai người đến với nhau. Sau khi kể xong, cô nhìn Lưu Xuân Hỉ và Chu Nghiêu với ánh mắt thấp thỏm. Lưu Xuân Hỉ và Chu Nghiêu vẫn còn kinh ngạc, nhìn nhau một lúc mới quay ra nhìn Ôn Viễn.

Ôn Viễn lập tức đưa tay thề thốt: “Tớ sẽ không bắt các cậu phải chấp nhận. Tớ chỉ muốn các cậu biết là tớ không có ý giấu diếm, vì chuyện này kể ra ngoài thì cũng không phải ai cũng có thể hiểu được, cho nên…”

“Ôn Viễn.” Chu Nghiêu nắm lấy tay cô, nhìn cô bằng ánh mắt long lanh lấp lánh: “Tớ muốn xem ảnh, được không?”

“Hả?” Ôn Viễn giật mình.

“Khoan đã.” Lưu Xuân Hỉ nghiêm nghị nhìn cô, “Trước khi xem ảnh, cậu có thể nói rõ cho bọn tớ biết, rốt cuộc là nam theo đuổi nữ hay nữ theo đuổi nam không?”

Ôn Viễn ngạc nhiên tới mức trợn mắt há mồm, kinh ngạc nhìn hai người nọ. Chu Nghiêu và Lưu Xuân Hỉ đưa mắt nhìn nhau, cùng ôm lấy cô: “Cuối cùng tớ đã có thể yên lòng về cậu rồi, tớ rất sợ cậu là loại người như trong miệng Từ Tiểu Hà, nhưng giờ thì tốt quá rồi…”

Thế này thì, phải chăng cô nên cảm ơn Từ Tiểu Hà? Tuy không phải ai cũng hiểu được tình cảnh của cô và anh, nhưng ít nhất cũng tốt hơn chuyện bị bao nuôi một ngàn một vạn lần. Ôn Viễn nhìn hai người đang kẹp mình thành miếng thịt jambon trong cái bánh kẹp, thấy dở khóc dở cười, nhưng lại thấy cảm động hơn cả.

Cô biết bản thân cực kỳ may mắn, mới nhận được sự ưu ái của ông trời, có được hai người bạn khoan dung rộng lượng như thế!

Kết thúc vụ ồn ào này là Từ Tiểu Hà ra khỏi ký túc xá, cũng có nhiều lời đồn đại về Ôn Viễn, mà còn có nhiều phiên bản khác nhau, nhưng Ôn Viễn chỉ cười nhạt, không hề đáp trả, vượt qua cuộc kiểm tra định kỳ một cách suôn sẻ, rồi đón chào kỳ nghỉ đông. Lưu Xuân Hỉ và Chu Nghiêu đều chuẩn bị hành lý về nhà, còn Ôn Viễn thì ở lại thành phố T mấy hôm, ngày ngày chơi game ở văn phòng Tổng giám đốc GP, sống những ngày tháng vui vẻ thoải mái. Chỉ có hôm nay, tâm trạng cô chẳng mấy vui vẻ.

Ôn Hành Chi chủ trì một cuộc hội nghị lâm thời ở phòng họp nhỏ bên cạnh, sau khi hội nghị kết thúc, anh trở lại văn phòng thì thấy Ôn Viễn đang nằm nhoài trên bàn nước, trên màn hình trò chơi, bé loli mà cô điều khiển đã bị giết chế, ngã lăn ra đất. Anh đứng cạnh cô, cúi người nhìn một thoáng, sau đó gõ gõ đầu cô: “Sao hôm nay tình hình chiến đấu lại thảm thiết thế này?”

Ôn Viễn ngẩng đầu lên, chớp mắt nhìn anh một lúc mới hoàn toàn tỉnh táo, rồi lại miệt mài cầm chuột ấn điên cuồng, cuối cùng cũng không cứu vớt được kết cục thảm bại, cô thất vọng đóng laptop.

Ôn Hành Chi nhìn cô, thấy hơi buồn cười, cũng không hỏi vội, mà quay lại bàn làm việc, xử lý văn kiện trong tay gần xong rồi mới mở lời: “Nói đi, có chuyện gì thế.”

Ôn Viễn thấy người này thật là thần thông quảng đại, cô chẳng tỏ vẻ gì hết, thế mà anh cũng nhận ra mình có vấn đề? Cô bĩu môi nói, “Dì Thành vừa gọi điện thoại?”

“Dì ấy bảo sao?”

“Giục cháu về nhà.”

Ôn Hành Chi à lên một tiếng, ngẩng đầu nhìn cô: “Bà cụ biết cháu nghỉ từ khi nào?”

Ôn Viễn đảo mắt bốn phía, nhưng không chịu nhìn anh: “Cháu lỡ lời nói ra.”

“Ý bà cụ là sao?”

“Muốn mai cháu về luôn.” Ôn Viễn đáp với vẻ chột dạ.

Ôn Hành Chi nhìn cô, cười như có như không, rồi đứng dậy lấy áo khoác trên giá, Ôn Viễn thấy thế bèn vội vàng hỏi: “Chú làm gì vậy?”

Anh liếc cô một thoáng: “Cháu đứng lên trước đã, đang yếu người thì đừng có ngồi dưới đất.”

Ôn Viễn đỏ mặt đứng lên khỏi thảm nền mềm mại, hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ kinh nguyệt, tuy không đau lắm nhưng bụng cũng âm ỉ nhức nhối. Cô thấy anh dọn đồ vào túi xách cho mình, không khỏi hỏi: “Chẳng lẽ chú định đưa cháu về nhà ngay trong hôm nay?”

Cô ngoan ngoãn mặc chiếc áo khoác mà anh đưa cho, nhìn anh với vẻ đáng thương. Ôn Hành Chi không đáp, đưa tay cốc đầu cô một cái, quay người ra ngoài. Anh đưa cô về nhà, khi đi qua trung tâm thương mại gần nhà nhất thì dừng lại, tối nay không ăn cơm bên ngoài, đương nhiên phải mua và thứ về để tự nấu.

Khi đi vào siêu thị, Ôn Hành Chi vừa đẩy xe hàng hóa, vừa chọn nguyên liệu nấu ăn. Ôn Viễn đứng cạnh, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn anh, anh để áo khoác trên xe, chỉ mặc một chiếc somi màu đen, cả ngoài toát lên khí chất thanh nhã mà nghiêm trang, nhất là khi anh cau mày những lúc tập trung, trông cực kỳ thu hút. Ôn Viễn biết anh rất đẹp trai, nhưng rất ít khi ngắm anh tới mức ngơ ngẩn, tuy nhiên giờ cứ nghĩ tới việc ngày mai phải về thành phố B, Ôn Viễn liền chẳng muốn dời mắt.

“Cầm mấy thứ này sang bên kia cân, chú đi chọn một ít hoa quả.” Ôn Hành Chi căn dặn.

Ôn Viễn thưa một tiếng, nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ. Ôn Hành Chi nhận ra sự khác thường của cô, quay người hỏi: “Sao thế?”

Ôn Viễn ngẩng đầu nhìn anh, bất chợt vươn tay ôm lấy hông anh. Giữa siêu thị đông người qua lại, hành động này của cô khiến Ôn Hành Chi khá bất ngờ, nhưng anh chỉ nghĩ một thoáng là hiểu ra ngay: “Được rồi, chú không trách cháu.”

Anh cũng không cam tâm đưa cô trở về, song anh cũng biết ở thành phố B vẫn có vài người luôn thương nhớ cô. Huống chi, giờ cũng không phải lúc giữ cô ở bên cạnh mình.

“Thế tết này chú có về nhà không?”

Ôn Hành Chi kéo cô về phía mình, nói: “Không về.” Anh cúi người nhìn mái tóc mềm mại của cô, đưa tay vuốt trong vô thức: “Nhưng chú sẽ về thị trấn A.”

Cô ngẩng đầu nhìn anh, không hiểu ý anh lắm. Chỉ thấy khóe môi anh cong lên, thong thả nói: “Cho nên năm nay cháu cứ về nhà đi, chờ hai ba năm nữa, chú lại dẫn cháu về thị trấn A đón tết.”

Ôn Viễn nhanh chóng hiểu ra, cô nhìn anh với vẻ khó tin, mong anh có thể nói rõ hơn một chút, Ôn Hành Chi bèn gợi ý thêm chút nữa, thấy cô đã gần hiểu được, anh bèn đưa túi cho cô: “Đi được chưa, cô Ôn?”

Ôn Viễn đỏ mặt lườm anh, cầm túi đi, Ôn Hành Chi nhìn theo bóng lưng nho nhỏ nhưng tràn đầy sức sống của cô, khẽ mỉm cười lắc đầu. Hai ba năm, liệu có lâu lắm không?

Ngày hôm sau Ôn Viễn về thành phố B một mình.

Thời tiết thành phố B cũng ảm đạm y như thành phố T, tuyết lớn cứ rơi liên tục. Trong sân nhà họ Ôn, trừ lối đi chỉ bị một lớp tuyết mỏng bao phủ, những nơi khác đều bị tuyết đọng lấp kín, gần như không có lẽ hở. Ôn Viễn nhìn lại ngôi nhà mà cô đã rời xa suốt nửa năm nay, nghiêm túc ngắm nghía một lúc, rồi mới dẫm lên tuyết, bước từng bước lên chiếc cầu thang kêu cọt kẹt.

Cô đưa tay, mở cửa vào với vẻ do dự, mà cũng trong giây phút ấy, người ngồi trên sofa ở phòng khác cũng nhìn về phía cửa, bốn mắt nhìn nhau, Ôn Viễn đứng yên tại chỗ. Khí sắc của bà Kiều Vũ Phân tốt hơn lúc cô rời đi nhiều, đang nói cười vui vẻ với một cô nào đó mà Ôn Viễn không quen.

Bà Kiều Vũ Phân bình thản hơn cô nhiều. Bà đưa mắt nhìn cô, quay đầu nói với người kia mấy câu, rồi đi về phía cửa: “Về rồi à, đứng ngây ra đó lầm gì, mau vào nhà đi.”

Ôn Viễn thưa rồi cầm lấy hành lý trong tay cảnh vệ bước về phòng.

“Có lạnh không con?”

Bà Kiều Vũ Phân vừa hỏi vừa phủi tuyết trên vai cô, Ôn Viễn thấy lòng mình chua xót, đang định đáp không lạnh thì có bác ngồi trên sofa lên tiếng: “Vũ Phân, đây là con bé nhà em sao, đã lớn thế này rồi cơ à? Đi học xa về nhà hả?”

Bà Kiều Vũ Phân cười, cũng không trả lời, cô bác nọ liền cảm thán: “Tình cảm của em với chồng tốt quá, có hai đứa con, trai gái đủ cả.”

Không nhiều người biết thân thế thực sự của Ôn Viễn. Thứ nhất là vì người nhà họ Ôn luôn kín tiếng, chưa bao giờ kể việc riêng cho người ngoài. Thứ hai là vì không phải ai cũng vào được dinh thự nhà họ Ôn, người có thể bước vào đây đương nhiên là người cực kỳ thân thiết, mà người như vậy, dù biết đi chăng nữa thì cũng sẽ không kể lung tung. Cô bác hôm nay trông khá lạ mắt, có lẽ là không thân lắm, hoặc là mới quen. Theo phép lịch sự, Ôn Viễn mỉm cười với người nọ.

Cô bác nọ nhìn, cũng mỉm cười: “Chị thấy cô bé không giống em lắm, chắc là giống cha hơn nhỉ?”

Nghe vậy bà Kiều Vũ Phân sững lại. Mà Ôn Viễn cũng thấy không ổn, cô ngẩng đầu nhìn bà Kiều Vũ Phân, nhưng một thoáng sau bà đã quay đầu đi, nói với người nọ. “Chị cứ đùa, đứa bé này không phải con ruột của em và Hành Lễ, là con một người bạn thân của Hành Lễ. Hai vợ chồng mất sớm do tai nạn giao thông, nhà không còn ai, chúng em mới bế về nuôi. Chẳng qua, tuy là con nuôi nhưng cũng không khác chi Ôn Kỳ.”

Ôn Viễn sững sờ, cô bác nọ cũng kinh ngạc. May mà người nọ phản ứng nhanh, lập tức nói: “Thế chứng tỏ em với Hành Lễ rất yêu thương nhau.”

Bà Kiều Vũ Phân cười, quay ra dặn dò Ôn Viễn: “Con lên nhà đi, dì Thành đang dọn phòng cho con đấy.”

“Vâng.” Ôn Viễn thưa một tiếng, giọng nói khô khốc.

May mà nhà này còn có dì Thành, dì đã dọn dẹp gọn gẽ căn phòng mà cô không ở nửa năm nay, trải lên giường một chiếc chăn dày, sờ vào vô cùng ấm áp. Ôn Viễn ôm dì Thành làm nũng hồi lâu, tâm tình mới dần tốt lên.

Gửi tin nhắn báo bình an cho Ôn Hành Chi xong, Ôn Viễn ôm tay dì Thành ngủ trưa ngon lành, khi tỉnh lại thì trời đã tối, dì Thành xuống nhà nấu cơm, cô ngáp một cái rồi xuống giường, vừa mở cửa đã thấy Ôn Kỳ đang đứng ở đó, giật cả mình: “Anh đứng đây từ bao giờ thế?”

Ôn Viễn nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, hừ hừ nói: “Ngủ khiếp thật đấy, coi đồng hồ xem bây giờ là mấy giờ rồi, cầm tinh con heo à?”

Nghe anh ta nói như vậy, Ôn Viễn ngại ngùng: “Thế anh muốn gì?”

“Nửa năm không gặp, ôm một cái có được không?”

Ôn Viễn thấy mới nửa năm không gặp mà hình như đầu óc Ôn Kỳ đã có vấn đề. Đứng đây chỉ để ôm một cái? Cô híp mắt lại: “Không biết ai đã hứa thường xuyên tới thăm em, sau đấy thì biệt tăm biệt tích.”

“Thất vọng à?”

“Không thèm.” Ôn Viễn bĩu môi.

Ôn Viễn mỉm cười, nụ cười rất lạnh nhạt, nhưng ánh mắt thì vô cùng ấm áp. Anh đưa tay, bế bổng cô lên. Ôn Viễn giật mình, suýt nữa thì hét lên, còn Ôn Kỳ thì cười tít mắt: “Nửa năm nay ăn khỏe lắm đúng không?”

“Chê em béo thì thả em xuống đi.”

Ôn Viễn đá anh ta một cái, chợt nghe thấy một giọng nói truyền đến từ phía sau: “Hai đứa đứng đấy là gì, xuống nhà ăn cơm đi.”

Nghe bà Kiều Vũ Phân nói vậy, Ôn Viễn vội nhảy xuống, Ôn Kỳ vô thức nhíu mày, nhưng khi quay đầu nhìn bà Kiều Vũ Phân, vẫn bưng vẻ mặt tươi cười: “Không có gì đâu, bọn con xuống đây.”

Nói rồi xuống nhà trước, bà Kiều Vũ Phân đứng ở đầu cầu thang, khi Ôn Kỳ đi qua, bà vỗ vỗ vai anh ta: “Viễn Viễn cũng lớn rồi, con không được bắt nạt con bé như hồi nhỏ nữa.”

Ôn Kỳ thoáng sửng sốt, rồi bật cười: “Con nào dám, chẳng phải còn có mẹ luôn đứng ra bảo vệ nó đấy sao?”

“Biết thế là được rồi.” Bà Kiều Vũ Phân mắng yêu một tiếng, rồi quay đầu nhìn Ôn Viễn ánh mắt không dịu dàng như trước mà toàn sự đề phòng và xa lánh, khiến Ôn Viễn rùng mình hoảng hốt.

Ông Ôn Hành Lễ không ở nhà, bàn cơm cũng chỉ có hai người đàn ông là ông nội Ôn Khác và Ôn Kỳ. Ông Ôn Khác tỏ vẻ ân cần với cô cháu gái nửa năm mới về, thân thiết hỏi cô mấy câu rồi chuyển đề tài sang Ôn Kỳ: “Dạo này công ty thế nào rồi?”

“Rất tốt ak.”

Ông Ôn Khác hài lòng gật đầu: “Có gì khó khăn thì nhớ nói với mọi người trong nhà, tự mình ra ngoài gây dựng sự nghiệp là tốt, nhưng cũng phải linh hoạt, nguồn lợi có sẵn trong tay thì không khai thác, bỏ gần cầu xa, thế thì có gì hay?”

“Cháu biết rồi ạ>”

“Cha, cha khuyên nó đi ạ. Từ nhỏ đứa bé này đã ương ngạnh, con nói gì nó cũng không nghe. Theo con thấy thì giờ quan trọng nhất không phải chuyện công ty, mà sớm tìm được một bà xã để quản việc nhà mới đúng.” Bà Kiều Vũ Phân mỉm cười nói chen vào.

Ông cụ Ôn nghe vậy, bèn giãn mày cười: “Mẹ cháu nói đúng đấy, thế đã có mối nào chưa?”

Ôn Kỳ cười cười, vừa ngẩn đầu thì đã thấy Ôn Viễn ngồi đối diện nháy mắt trêu tức anh ta. Anh ta nhìn cô cảnh cáo, thản nhiên đáp lời ông cụ: “Có thì cũng có, nhưng bảo dẫn về nhà thì hơi khó.”

“Thật sao?”

Vẻ mặt bà Kiều Vũ Phân lập tức thay đổi, ông Ôn Khác cũng hứng trí nhìn anh ta. Thấy mọi người đều nhìn mình chằm chằm, Ôn Kỳ vui vẻ nói: “Đương nhiên là — giả!”

“Cái thằng này!” Bà Kiều Vũ Phân tức tối lườm anh ta, “Bảo con tìm người yêu sao mà khó thế cơ chứ.”

Ôn Kỳ cười, có vẻ không mấy bận tâm.

Sát cuối năm ông Ôn Hành Lễ mới từ châu Âu trở về. Mấy năm nay ông cũng ít khi về nhà đón tết, dù sao ở vị trí đó, ông cũng có quá nhiều chuyện phải giải quyết. Cho nên có thể gặp cha vào Tết âm lịch, Ôn Viễn thấy khá bất ngờ.

Ngồi trên chuyến bay dài mười mấy tiếng và sự chênh lệch múi giờ khiến khuôn mặt không mấy trẻ trung của ông Ôn Hành Lễ đầy vẻ mỏi mệt, nhưng cũng không giấu nổi niềm vui hiện rõ trên đầu mày khóe mắt. Ông mang về rất nhiều quà, trong đó hầu hết là cho bà Kiều Vũ Phân. Có thể thấy, từ sau lần ốm nặng trước đó của bà Kiều Vũ Phân, ông Ôn Hành Lễ cũng quan tâm bà hơn bất kỳ ai trong nhà, tuy bà Kiều Vũ Phân không nói ra, nhưng trong lòng thì vô cùng vui vẻ. Ăn tối xong, bà còn pha riêng một ấm trà để Ôn Viễn bưng vào thư phòng.

Ông Ôn Hành Lễ đang đeo kính, nghiêm túc nhìn laptop, trong tay là từng tệp văn kiện. Xem ra ông vẫn vậy, cho dù là về nhà thì vẫn không thể buông bỏ công việc. Thoáng thấy tóc bạc ở thái dương ông, Ôn Viễn thấy sống mũi cay cay, cô đặt tác trà vào phía tay trái của ông, định lẳng lặng rời đi thì bị ông Ôn Hành Lễ gọi lại: “Con à?”

Ôn Viễn ngoan ngoãn đứng trước mặt ông. Ông Ôn Hành Lễ lấy mắt kính xuống, nhè nhẹ xoa mắt mấy lần, mới giãn mặt mày, mỉm cười với Ôn Viễn: “Nửa năm không gặp, béo lên đúng không?”

Ôn Viễn cười ngại ngùng: “Tâm trạng thoải mái là có thể béo lên thôi ạ.”

Ông Ôn Hành Lễ cười hiền hòa hơn: “Thế cũng tốt, đã có bạn trai chưa?”

Ôn Viễn giật thót, nhìn ông Ôn Hành Lễ, thấy có vẻ như ông không biết gì cả, mới nói: “Chưa có ạ.”

“Chưa có à?” Ông Ôn Hành Lễ nhíu mày, “Bây giờ yêu đương cũng tốt, cũng lớn cả rồi.”

“Cha!” Ôn Viễn hơi chột dạ.

Thấy Ôn Viễn xấu hổ, ông Ôn Hành Lễ không nói tiếp về đề tài này nữa, trầm ngâm một thoáng, ông hỏi: “Lần này về nhà, mẹ con đối xử với con có tốt không?” Có lẽ thấy nói vậy không ổn lắm, ông bèn nói lại, “Ý cha là, mẹ con còn giận con không?”

“Không ạ.” Ôn Viễn lắc đầu, cố gắng mỉm cười, “Mẹ rất tốt với con.”

“Thế thì tốt, thế thì tốt.”

Ông Ôn HÀnh Lễ nhìn cô bé trước mặt mà lòng dạ rối bời. Ông đã không quan tâm chăm sóc cô, phụ lại suy nghĩ ban đầu khi đưa cô về đây. Ông muốn thân thiết với cô bé, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt ấy, ông lại hơi do dự. Cô bé này cực kỳ giống mẹ ruột, từ cô, ông có thể dễ dàng thấy được bóng dáng của một người con gái như thế, người đã từng bất chấp tất cả mà yêu ông. Suy nghĩ một lúc, ông Ôn Hành Lễ nghiêng người, lấy ra một tấm thẻ từ trong ngắn kéo, đưa cho Ôn Viễn: “Cầm lấy đi.”

Ôn Viễn nhìn qua là biết đó là cái gì, cô lắc đầu từ chối: “Con có tiền rồi mà.” Sợ ông không tin, cô lại nói thế, “Năm nay con được nhiều tiền mừng tuổi lắm, của mẹ, của dì Thành, cả ông nội nữa!”

Ông Ôn Hành Lễ cười, vẫn cố nhét tấm thẻ vào tay cô: “Vậy tính cả phần của cha nữa nhẽ, được không?”

Ôn Viễn thấy tay mình phát bỏng. Loại thẻ này chắc chắn nằm ngoài sức tưởng tượng của cô, thế nên cô không muốn nhận. Thứ này hiển nhiên là mang tính bồi tường, có khác chi chiếc váy công chúa mà ông từng mua cho cô? Chẳng qua đắt hơn một chút mà thôi. Nhưng nếu muốn ông an lòng, cô có thể tỏ ra ngoan ngoãn, làm bộ như không biết gì cả, không hiểu gì hết.

Ôn Viễn mỉm cười ngọt ngào, mắt con con như vầng trăng non: “Cảm ơn cha.”

Trong một năm, nhà họ Ôn náo nhiệt vui vẻ nhất là vào dịp Tết âm lịch. Có rất nhiều khách khứa tới thăm, đều là đồng đội cũ hoặc cấp dưới ngày xưa của ông cụ Ôn. Người tới đều là khách, vì ông Ôn Hành Lễ phải đi theo ông cụ Ôn về phía nam mấy ngày, bà Kiều Vũ Phân dành thời gian để chuẩn bị.

Ôn Viễn đi cùng bà Kiều Vũ Phân, trước Tết siêu thị bao giờ cũng đông người, cô đẩy xe hàng đi theo bà Kiều Vũ Phân, không nhanh không chậm. Tâm trạng của bà Kiều Vũ Phân không tồi, thỉnh thoảng cũng sẽ hỏi thăm vài chuyện ở trường của cô, khii Ôn Viễn dần thoải mái hơn, bà Kiều Vũ Phân chợt quay đầu hỏi cô: “Viễn Viễn, con thấy anh con tìm bạn gái như thế nào thì ổn?”

“Dạ?” Ôn Viễn giật mình.

“Con coi anh con đấy, từ khi chuyển công ty về thành phố B thì vẫn bận rộn suốt, thỉnh thoảng còn thức trắng đêm làm việc. Trước thấy bộ dạng lông bông của anh còn, còn sợ sau này nó chẳng ra sao, không ngờ cũng là người cuồng công việc như cha nó. Có quyết tâm xây dựng sự nghiệp là tốt, nhưng đến tuổi thì cũng phải cân nhắc việc lập gia đình, cười vợ xong vẫn có thể chăm lo cho sự nghiệp mà, có mâu thuẫn gì đâu.”

“Nhưng mà anh con vẫn chưa có bạn gái ạ?”

“Nên bây giờ mẹ mới muốn giới thiệu đối tượng cho nó.”

“Xem mắt ạ?” Nghĩ tới cảnh Ôn Kỳ phải đi xem mắt, Ôn Viễn không khỏi bật cười.

“Giờ mọi người đều đi xem mắt đấy thôi? Không cần tìm đâu xa, mẹ thấy trong khu cũng có rất nhiều cô gái xinh đẹp, tuổi tác lại hợp với anh con, giới thiệu thử xem thế nào.”

Ôn Viễn thầm nghĩ hà tất phải phí công như vậy, với tính cách của Ôn Kỳ thì chắc chắn anh ta sẽ không nghe theo sự sắp đặt của gia đình. Nhưng cô cũng không nỡ đả kích lòng nhiệt tình của bà Kiều Vũ Phân, bèn nói: “Nếu mẹ có đối tượng thích hợp thì giới thiệu cho anh ấy đi ạ. Dịu dàng hiền thục là được rồi.”

“Mẹ cũng nghĩ thế.”

Bà Kiều Vũ Phân là người thuộc phái hành động, ngay ngày hôm sau liền gọi một cô bé trong khu tới nhà chơi, cô bà mà Ôn Viễn gặp hôm mới về cũng tới cùng, người này chính mà mẹ của cô gái kia. Cha cô gái nọ là Cục trưởng cục khí tài của quân khu B, quân hàm thiếu tướng, có thể xem là môn đăng hộ đối. Nhưng thục tế đương nhiên là chuyện đời của hai đứa trẻ, hai nhà đều nghĩ thế này, không thành đôi thì cũng có thể làm bạn. Nhìn mọi thứ diễn ra suôn sẻ, Ôn Viễn hiểu rằng bà Kiều Vũ Phân đã chuẩn bị từ lâu. Cô thấy được, hiện giờ bà Kiều Vũ Phân đang dồn mọi tâm huyết lên người Ôn Kỳ, điều này khiến cô hơi hụt hẫng, nhưng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Không nhiệt tình như bà Kiều Vũ Phân, Ôn Kỳ tỏ ra khá hờ hững. Mấy hôm nay anh ra đang giải quyết một dự án, có lẽ tiến triển không mấy thuận lợi nên lúc về nhà sắc mặt khá âm u, lại gặp phải tình cảnh này, thực sự dở khóc dở cười. Nhưng anh ta không thể cư xử bất lịch sự được, đành nghiêm túc mà ứng phó với ba người phụ nữ. Khi Ôn Viễn bưng trà rót nước, ngẩng đầu liếc anh ta một cái, có thể thấy rõ sự mệt mỏi và mất kiên nhẫn trong mắt anh ta. Mãi mới tiễn được hai mẹ con kia về, khi Ôn Kỳ kéo cà vạt chuẩn bị lên tầng thay quần áo, thì bị bà Kiều Vũ Phân gọi lại: “Con cảm thấy cô bé này thế nào?”

“Tạm.”

“Tạm là tạm thế nào, người ta đi du học nước ngoài, giờ đang làm trong đơn vị hành chính sự nghiệp. Điều kiện rất tốt đúng không?”

“Vâng, rất tốt, hạnh phúc hơn con nhiều, ngày nào con cũng phải làm hùng hục như trâu, đã thế còn không ai phát lương cho con, con còn phải nuôi thêm một đám người nữa.”

“Ý mẹ không phải thế.” Bà Kiều Vũ Phân nói vào trọng tâm vấn đề, “con biết không, ngày xưa khi ở cùng khu, hai đứa còn học tiểu học với nhau đấy. Đây gọi là duyên phận!”

Ôn Kỳ không khỏi bật cười: “Trong khu có mỗi một trường tiểu học, mẹ bảo duyên phận thì cũng đâu chỉ có cô ta, nếu con nhớ không nhầm thì ngày xưa lớp con có mười mấy nữ sinh ấy chứ. Bao giờ mẹ rảnh thì tìm cho hết cho con nhé?”

Ôn Viễn nghe anh ta nói vậy, không khỏi phì cười, sau khi bị anh ta lườm một cái thì vờ nhín vai như chẳng có chuyện gì xảy ra.

“đừng có chống chế. Mẹ nói cho con biết, con không chịu để tâm đến chuyện này, sau này ế vợ thì chỉ có mà khóc thôi!”

Ôn Kỳ cũng thấy phiền vô cùng: “Giờ mẹ nhàn quá, không có gì để làm ạ? Con còn đang bận rộn thế này, còn tâm trí đâu mà tìm bạn gái rồi kết hôn? Mẹ nhìn chú con kìa, ba mươi mốt tuổi rồi, chẳng phải cũng chưa kết hôn đó sao?”

“Ông nội còn chẳng bảo được chú ấy, sao con có thể giống chú ấy được chứ?”

“Thế mẹ cũng đừng bận tâm nữa, mẹ giục giã suốt ngày như thế không thấy phiền sao.”

Ôn Kỳ nói thẳng ra như thế, mặt bà Kiều Vũ Phân tái đi, Ôn Kỳ cũng biết mình lỡ lời, đang định cứu vớt tình hình thì bà Kiều Vũ Phân đã giận tới đỏ mắt, đánh anh ta một cái: “Con chê mẹ phiền? Được, con thích làm gì thì làm!”

Dứt lời, hất tay Ôn Kỳ, quay về phòng.

Ôn Kỳ đứng ở đầu cầu thang, do dự trong thoáng chốc, cuối cùng kéo cà vạt ra, ôm trán ngồi phịch xuống sofa. Lát sau anh ta cảm thấy đầu khác của sofa lún xuống, anh ta không vội mở mắt, chỉ hờ hững nói: “Xem trò vui đã mắt chưa?”

“Em không dám xen vào, nên chỉ có thể ủng hộ anh về mặt tinh thần thôi.”

“Thôi khỏi.”

Bị cự tuyệt thẳng thừng như thế, Ôn Viễn cũng không tức giận, cô lấy một quả nho bỏ vào miệng, quay đầu, thấy Ôn Kỳ đang chống đầu, ngả người vào sofa, chăm chú nhìn cô. Đôi mắt ấy, ấm áp mà trong trẻo.

“Sao anh nhìn em như thế?”

Ôn Kỳ chăm chú nhìn cô, hỏi: “Ôn Viễn, em đã nghĩ tới lúc anh nên kết hôn chưa?”

Ôn Viễn trầm tư một thoáng, trả lời: “Hai mươi lăm tuổi, cũng được rồi.”

Ôn Kỳ à lên một tiếng đầy hứng thú, “Sao cứ phải là hai mươi lăm tuổi?”

Ôn Viễn lại ngẫm nghĩ một lúc, nghiêm túc trả lời: “Không biết nữa.”

Ôn Kỳ nheo mắt, vẻ mặt thả lỏng. Kệ đi, hai mươi lăm tuổi, chỉ khoảng bốn, năm năm nữa thôi mà.

Sắp đến giao thừa, nhưng bầu không khí trong nhà lại trở nên căng thẳng.

Ông Ôn Hành Lễ vừa trở từ phía Nam trở về, nhưng cũng nhận ra tình hình trong nhà không ổn, bèn hỏi han Ôn Kỳ một hồi, nhưng cũng chẳng có ích gì, nên cũng cáu giận vô cùng.

Ông cụ Ôn mặc kệ mọi thứ, những người khác thì không còn tâm trí đâu mà đón tết, chỉ có dì Thành là làm như không có chuyện gì xảy ra, cùng Ôn Viễn làm sủi cảo ở phòng bếp, những chiếc sủi cảo hình thù kỳ dị do Ôn Viễn nặn xếp đầy trên thớt, dì Thành thấy thế cũng không tức giận, chỉ cười cười rồi véo mũi cô.

Ôn Viễn chu môi, nhìn bàn đầy sủi cảo, bất chợt buông tiếng thở dài.

Dì Thành đưa mắt nhìn cô: “Bé tí mà than thở với thở cái gì?”

Ôn Viễn cúi đầu ủ rũ nói: “Nhà đông người như thế, nhưng cháu vẫn thấy rất cô quạnh. Dì Thành, cháu luôn thấy nơi này không còn là ngôi nhà trước kia nữa.”

Dì Thành mỉm cười: “Vì cháu lớn rồi nên mới thấy khác thôi.”

Ôn Viễn thấy khó tin: “Thật thế ạ?”

“Được rồi.” Dì Thành nở nụ cười, “Hôm nay là giao thừa, phải vui vẻ lên. Nghe nói trong khi có người muốn bắn pháo hoa, nếu cháu thích thì đi cũng họ cũng được.”

Ôn Viễn lắc đầu: “Cháu không đi đâu.”

Hai hôm trước, buổi tối cô và Ôn Kỳ cùng ra quảng trường xem pháo hoa, lúc về bị bà Kiều Vũ Phân bắt gặp, bà bèn lạnh lùng dặn Ôn Kỳ đừng suốt ngày dẫn cô đi chơi lung tung như thế. Ôn Viễn không muốn gây phiền phức cho Ôn Kỳ, cũng không dám làm bà Kiều Vũ Phân mất vui.

Dì Thành đương nhiên biết tâm sự trong lòng cô, thở dài một tiếng: “Không phải dì muốn nói xấu mẹ cháu đâu, nhưng mẹ cháu đúng là buồn cười, cuối năm còn làm cả nhà không vui.”

Ôn Viễn cũng bị liên lụy, nhưng đành cười trừ một tiếng rồi thôi.

Trước giờ nhà họ Ôn không có thói quen thức đêm đón giao thừa, chỉ là sáng hôm sau dậy sớm luộc một nồi sủi cảo để ăn thôi. Tết âm lịch năm nay quá u ám, Ôn Viễn xem chương trình chào xuân một lúc rồi tới phòng dì Thành trò chuyện với bà, sau khi bà đi ngủ cô mới về phòng mình.

12 giờ, ngoài cửa sổ có tiếng pháo vang lên, pháo hoa chốc chốc lại tỏa sáng giữa trời đêm u tối, đủ loại sắc màu, trông rất đẹp. Ôn Viễn đứng bên cửa sổ, lẳng lặng ngắm nhìn, tới khi điện thoại đổ chuông cô mới hồi hồn. Cô nhìn màn hình điện thoại, hai mắt sáng lên, mãi mới đợi được điện thoại của anh.

Mấy ngày về nhà, cô và Ôn Hành Chi chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Anh luôn là người gọi tới, lâu dần Ôn Viễn cũng quen với việc là người chờ điện thoại. Theo lời của Chi Nghiêu, thì chủ động gọi điện chứng minh là anh cần cô. Cô sẽ không kể với Ôn Hành Chi về điều này, mà chỉ thầm vui vẻ trong lòng, hưởng thụ cảm giác được anh nâng niu.

“Sao vẫn chưa ngủ?”

Ôn Viễn bĩu môi: “Chú đợi lúc cháu ngủ thì mới gọi à?”

Ôn Hành Chi cười, “Ăn cơm tất niên chưa?”

“Cháu còn vào bếp làm mấy món ấy chứ?”

“Ồ? Lần này lại đứt đầu ngón tay nào?”

Ôn Viễn thẹn quá hóa giận: “Này!”

Người ở đầu bên kia cũng vui lây với cô, “Được rồi, giờ đang ở phòng mình à?”

Ôn Viễn thưa vâng, giờ khắc này cô cực kỳ ghét một người lại vừa muốn gặp người đó nhất, mà người cô muốn gặp nhất ấy còn đang ở phía Nam xa xôi, ở một nơi cô không thể tới được.

“Ôn Viễn, thị trấn A có tuyết rồi, là tuyết đầu mùa.”

“Cháu cũng đâu có thấy được, kể cho cháu làm gì.”

Cô oán trách qua điện thoại, còn người ở đầu bên kia lại như đang cười: “Thôi không nói nữa, cháu ngủ đi, ngày mai phải dậy sơm.”

“Cháu đang định đi ngủ, tại chú gọi điện đến ấy chứ, người làm lỡ giấc ngủ của người khác là đáng ghét nhất.”

Dứt lời cô giận dỗi ngắt máy, nhưng một giây sau cô liền thấy hối hận, vùi đầu vào trong chăn, tới khi điện thoại đổ chuông một lần nữa. Ôn Viễn nhìn tên người gọi, khóe mắt chợt đỏ lên, cô ấn xuống nút nghe: “Chú gọi làm gì? Cháu nói cháu buồn ngủ rồi cơm mà.”

“Chú muốn nghe xem có phải cháu đang khóc không.”

Cô chối bai bải, nhưng cổ họng lại hơi nghẹn ngào: “Chỉ có đồ ngốc mới khóc thôi.”

“Ồ? Chẳng lẽ cháu không phải sao?”

Lần này cô chẳng còn sức phản bác nữa, cô ôm gối ngồi trên giường, sau những tiếng nghẹn ngào là gọng mũi nghèn nhẹn: “Cháu muốn nghỉ ngơi, chú đừng đừng gọi điện cho cháu nữa.”

“Thế chú về gặp cháu, được không?”

Ôn Viễn ngây ngẩn cả người, quên cả lau nước mắt, cũng không thốt thành lời. Mà người ấy cũng không mong cô đáp lại, chỉ than một tiếng, dừng xe lại rồi nói với cô: “Được rồi, cháu xuống đi.”

“Chú, chú đang ở đâu?”

“Ngoài dinh thự, tuyết chưa tan hết đâu, cháu nhỡ mặc ấm rồi hẵng ra ngoài.”

Ôn Viễn thấy răng mình đang và vào nhau lập cập: “Chú lừa cháu ư? Chẳng phải chú nói sẽ đón giao thừa ở thị trấn A sao?”

“Chú biết.” Anh nói, “Nên cháu thử xem đồng hồ đi, đã qua mười hai giờ rồi, hiện tại là mùng một.”

Ôn Viễn vẫn còn ngẩn ngơ, cô sững sờ một chốc rồi mới lấy một chiếc áo khoác, mặc vội lên người rồi mở cửa xuống nhà. Hậu quả liều lĩnh này chính là đánh động người trong phòng khác, tạch một tiếng, đèn ở cổng sáng lên, Ôn Viễn giật mình, nhìn người nọ bằng ánh mắt đề phòng, là dì Thành?

Dì Thành thấy cô, bèn vỗ vỗ ngực: “Cháu làm gì mà lén la lén lút thế hả, làm dì sợ chết khiếp?”

Ôn Viễn cố tỏ ra bình tĩnh, hỏi: “Dì Thành, sao gì lại ở đây?”

“Cửa sổ phòng bếp quên chưa đóng, dì xuống nhà đóng lại. Cháu định làm gì thế?”

“Cháu không làm gì cả, cháu chỉ muốn, chỉ muốn…” Ôn Viễn ấp úng, lòng thầm hối hạn bản thân quá sung sướng, quên cả việc nhẹ chân nhẹ tay.

Dì Thành nhìn bộ dạng ấp úng của cô, chợt hiểu ra: “Chắc là thấy bên ngoài có nhiều người bắn pháo hoa quá, không chịu nổi, muốn đi chơi chứ gì?”

Mắt Ôn Viễn đảo quanh, gật đầu vâng một tiếng chắc nịch.

Dì Thành mỉm cười, xoa đầu cô: “Mấy hôm nay cứ bắt cháu ru rú trong nhà, nhưng một mình cháu ra ngoài không an toàn, bảo Ôn Kỳ đi cùng nhé.”

“Thôi ạ!” Ôn Viễn vội vàng từ chối, “Cháu đi với bạn, ngay ngoài kia thôi.”

Qua chuyện này, Ôn Viễn cũng không còn hưng phấn như trước, cô ép chặt áo khoác đi quan sân lớn, gió lạnh thổi ào ào lên người cô, nhưng không ngăn được hơi ấm từ những bông pháo hoa lấp lánh trong ngày lễ đoàn viên này. Sau khi đi qua cổng, cô mỉm cười với người lính gác, phóng tầm mắt là có thể thấy được ánh đèn xe cách cổng khi nhà khoảng một trăm mét, ánh đèn ấy còn sáng hơn cả bông pháo hoa lớn nhất trên bầu trời.

Ôn Viễn cố nén để hàm răng mình không và vào nhau lập cập, bước nhanh về phía chiếc SUV màu đen. Xe lẳng lặng đỗ ở đó, trông không ăn nhập gì với bầu không khí náo nhiệt hôm nay, có một người đang đứng bên cạnh xe, mặc áo dạ dài màu sẫm, như hòa lẫn vào màn đêm tối tăm, dường như người kia đã thấy cô, vẫy tay với cô.

Bây giờ Ôn Viễn cũng không vội nữa, cô chầm chậm đi tới đứng cách anh khoảng một mét rưỡi, trong chớp mắt, sự thương nhớ và tủi thân đan cài khiến lòng cô rối bời, không khỏi bực bội hoảng hốt, mà người đàn ông trước mắt cô lại hiếm khi cười dịu dàng đến thế, cô cũng không giận nổi. Nhìn nhau gần mười giây, người ấy đầu hàng trước, chầm chậm bước về phía cô, chẳng mấy chốc đã tới trước mặt cô. Nhìn khuôn mặt ấy cô hơi khó tin, cô cất tiếng hỏi anh, giọng nói không giấu nổi nghẹn ngào tủi thân: “Sao chú lại về đây?”

Ôn Hành Chi không đáp, tháo găng tay da vuốt nhẹ lên khuôn mặt cô, ươn ướt, cô vẫn khóc. Đương nhiên Ôn Viễn cũng thấy mặt mình lành lạnh, bèn hất tay anh ra, lau vội lau vàng, coi như đã lau khô nước mắt.

Ôn Hành Chi cứ đứng nhìn cô như thế, mắt anh chợt sáng bừng lên: “Lên xe.”

Ôn Viễn đỏ mắt, ngẩng đầu lườn anh: “Để làm gì?”

Anh mỉm cười, cúi người ôm cô: “Đón tết với cháu.”

Một giờ sáng ở thành phố B, ánh sao vẫn lấp lánh, màn đêm vẫn rực rỡ. Pháo hoa ngập trời khiến ngày lễ trở nên tưng bừng với đủ màu sắc, tới cả núi Kinh Sơn ở ngoại ô thành phố cũng rực rỡ đèn hoa. Đèn lồng đỏ uốn quanh đường núi, thêm xe cộ đi lại đông đúc, khiến con đường lên núi không còn quạnh quẽ đìu hiu.

Chiếc SUV màu đen chạy băng băng trên con đường núi này, núi Kinh Sơn khá gần dinh thự nhà họ Ôn, chủ nhân của những ngôi nhà trên con đường này đều là các cán bộ kỳ cựu đã về hưu, hoặc là người nhà của bộ đội đóng quân ở đây. Ôn Viễn lẳng lặng ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, quay đầu hỏi anh: “Tại sao phải lên núi đón tết?”

“Lát nữa sẽ cho cháu biết.” Anh chăm chú nhìn về phía trước, nhưng vẻ mặt lại cực kỳ thoải mái.

Ôn Viễn bĩu môi: “Chú có biết, cháu ghét nhất là những người nói chuyện úp úp mở mở không.”

Ôn Hành Chi nướn mày, xoay tay lái, xe chạy tiếp chừng một kilomet thì dừng lại: “Xuống xe đi, đi chuyển đồ giúp chú.”

Không những không nhận được đáp áp như mong muốn mà còn bị sai bảo, Ôn Viễn đành phải xuống xe. Ôn Hành Chi đã mở cốp sau ra rồi, khi cô lại gần xem thì lập tức sững sờ kinh ngạc. Ôn Viễn nhìn anh với vẻ khó tin: “Chú mang theo những thứ này làm gì?”

“Đương nhiên là để đốt rồi.” Nói rồi bê hai thùng nặng trịch ra ngoài.

Ôn Viễn đứng ngẩn người giữa màn đên gió lạnh, không khỏi run rẩy, “Sao chú lại muốn dẫn cháu đi chốt pháo?”

“Chú nhớ cháu, lý do này có được tính không?”

Câu này của anh khiến Ôn Viễn đỏ mặt, “Cháu hỏi thật đấy.”

Ôn Hành Chi quay người lại, cúi đầu liếc nhìn chóp mũi đỏ bừng vì lạnh của cô, ánh mắt dịu dàng mà nghiêm túc: “Khi cháu lên bảy, chú từng đó tết ở nhà, còn nhớ không?”

Sao tự dưng lại nhảy về thời cô còn bảy tuổi? Ôn Viễn ngơ ngác lắc đầu.

Ôn Hành Chi cũng chẳng mong cô có thể nhớ được: “Giao thừa năm ấy, trong khu có rất nhiều trẻ con đều đi đốt pháo, cháu thấy tò mò nên cũng đi theo.”

“Có chuyện đó ạ? Sao cháu không nhớ nhỉ?”

Ôn Hành Chi không trả lời câu hỏi của cô, mà nói tiếp: “Tiếc là cháu quá ngốc, châm pháo xong nhưng lại không biết thả ra ngoài, cứ thế để pháo nổ trên tay.”

Ôn Viễn xấu hổ: “Không thể, không thể có chuyện đó được!”

“Hậu quả là bị xước chút da, chính là ở đây.” Anh đưa tay vuốt má cô, “Từ đấy mọi người trong nhà không cho cháu chơi pháo nữa, cháu không chịu mà khóc ầm ĩ lên.”

“Không được nói nữa!”

Cô nhớ ra rồi, vội vàng kiễng chân che miệng anh.

Ôn Hành Chi giữ tay cô lại, thong thả nói tiếp: “Để dỗ cháu thì mọi người phải đốt một thùng pháo hoa cho cháu xem, không ngờ khiến cháu vui thật. Nghe dì Thành kể, từ lần đó, cuối năm nào cháu cũng muốn đi xem pháo hoa… đã nhớ ra chưa?”

Ôn Viễn cúi đầu, vùi đầu vào ngực anh, “Chú đốt pháo cho cháu xem đi.”

Núi Kinh Sơn ở gần thành phố, là địa điểm thích hợp để xem pháo hoa, có thể thu vào tầm mắt hết thảy cảnh phồn hoa rực rỡ. Ở trong những khu nhà quân đội quanh đây, mọi người cũng đang liên hoan chào xuân, từng quả từng quả pháo bay lên trời, nở bừng rực sáng.

Ôn Viễn nhìn Ôn Hành Chi đốt từng quả pháo hoa, khi chúng nổ tung cô sẽ vui vẻ hò hét, sau đó không đợi chúng biến mất thì đã đưa anh một quả pháo khác để anh châm lửa. Bầu trời như bừng sáng dưới ánh pháo hoa lấp lánh soi rọi, đẹp tựa ban ngày.

Cô thích những thứ như thế, tuy người ta thường nói pháo hoa chóng tàn, nhưng chúng thực sự đẹp vô cùng. Điều này cũng chứng tỏ cô còn chưa chín chắn, tuy nhiên thế thì có sao đâu, anh chấp nhận chiều chuộng cô, dung túng cô là được.

Khi đốt hết pháo hoa, Ôn Viễn chạy đến bên người Ôn Hành Chi, đưa tay về phía anh: “Đưa cháu bật lửa, cháu muốn tự đốt.”

Ôn tiên sinh đưa mắt nhìn cô, dịu dàng cự tuyệt nói: “Không đưa.”

Cô mở to mắt cầu xin: “Cháu không nghịch dại đâu, chỉ một lần này thôi. Với lại đặt pháo hoa trong xe nguy hiểm lắm, đốt hết một lượt cho xong.”

Ôn Hành Chi nheo mắt lấy ra bật lửa, Ôn Viễn đang định đưa tay lấy thì đã bị anh đẩy ra, cô thấy anh quay người lấy ra một hộp thuốc lá.

“Chú hút thuốc ư?” Ôn Viễn nhìn anh với vẻ bất ngờ, có điều ngẫm lại thì thấy cũng là chuyện thường tình, làm trong ngành này thường xuyên phải giao tiếp xã hội, e là chẳng mấy người không biết hút thuốc, mấu chốt là có nghiện hay hông thôi. Ôn Hành Chi biết hút nhưng rất ít khi hút thuốc, đúng như nguyên tắc nhất quán của anh, tuyệt đối không động vào những thứ gây nghiện.

“Bật lửa quá nguy hiểm, chú đốt một điếu thuốc cho cháu.”

Nói rồi đưa bật lửa cho cô, sau đó lấy một điếu thuốc lá từ trong hộp. Ôn Viễn ngây người nhìn anh, thấy anh ra hiệu với cô, bèn mở bật lửa rồi đưa tới trước mặt anh, Ôn Hành Chi lếc cô một thoáng, hơi cúi người kề điếu thuốc vào ngon lửa, nhẹ nhẹ hút một hơi, điếu thuốc được đốt lên. Ôn Viễn tròn mắt nhìn toàn bộ quá trình, thấy gần như nghẹt thở. Anh cố ý đúng không? Châm điếu thuốc thôi mà cũng phải dùng sắc đẹp để quyến rũ cô!

“Được rồi, cầm đi chơi đi.”

Ôn Hành Chi vỗ vỗ lên mặt cô, đưa điếu thuốc cho cô chơi. Ôn Viễn hít mạnh một hơi như người vừa thiếu dưỡng khí, đỏ mặt cầm lấy điếu thuốc rồi chạy mất.

Trông theo bóng lưng cô, Ôn Hành Chỉ mỉm cười. Thực ra ban đầu anh không định quay về, vì trong ngành của anh không mấy ai đón Tết âm lịch, hầu hết đều là người nước ngoài, anh còn công việc chưa bàn xong, cho nên định đón giao thừa ở thành phố W rồi hôn sau về thành phố T ngay. Không ngờ chỉ tình cờ gọi một cuộc điện thoại về nhà, nghe dì Thành nhắc tới Ôn Viễn với vẻ xót thương, thế là anh liền đổi ý, về thăm cô một chút. Vì ngoài trừ anh, không ai biết phải dỗ dành cô như thế nào.

“Đẹp không ạ?”

Tiếng hét của Ôn Viễn khiến Ôn Hành Chi hồi hồn, anh nhìn bông pháo đang từ từ nở rộ, không đáp. Đúng lúc ấy có mấy khu nhà trên núi Kinh Sơn cũng đốt pháo, tiếng nổ vang lên đột ngột khiến Ôn Viễn giật mình, cô quăng điếu thuốc trong tay đi, chạy về bên anh.

“Có điều ước gì không?”

Ôn Viễn lớn tiếng hỏi, Ôn Hành Chi cúi đầu nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô, tâm tình vui vẻ khiến khuôn mặt cô như bừng sáng, vô cùng xinh đẹp. Gần như theo bản năng, anh giữ lấy éo cô kéo cô vào ngực rồi lẳng lặng hôn lên môi cô, hương thuốc lá nhành nhạt quấn quanh lưỡi cô, anh hôn rất đỗi dịu dàng. Ôn Viễn cũng ngây người một thoáng rồi đưa tay ôm lấy anh, khiến nụ hôn này càng thêm say đắm. Nụ hôn đến trong chớp mắt này đã kéo dài rất lâu, nhưng cô vẫn không nỡ buông tay.

“Ước điều gì?” Hai người tách nhau ra, anh hỏi.

“Không cho chú biết.” Cô cười tít mắt, đắc ý như một chú cáo nhỏ.

Ôn Hành Chi cứ ngắm cô như vậy trong mấy giây, sau đó anh lại cúi đầu, cắn lấy đôi môi mềm mại của cô như đang trừng phạt, rồi tiếp tục hôn cô, lấy đi cả nguyện vọng trong lòng cô. Trong phút giây say mê ấy, anh mơ màng nghe được tiếng cô: “Cháu ước rằng, trong suốt quãng đời còn lại, Tết năm nào cũng tuyệt vời như tết năm nay.”