Thẩm Thị Kiều Kiều

Chương 8: Bái đường thành thân (kết cục)


Đường lão phu nhân thấy Đường phu nhân tâm thần bất định, chỉ lo nhìn về phía Nhâm Bạch Thu bên kia, ” Khụ ” một tiếng nói:” Lời của Du Phương đạo nhân kia quả nhiên có thể tin, ngươi nhìn một chút, Thu nhi hình như có tinh thần một ít.”

Đường phu nhân là cháu dâu Đường lão phu nhân, ban đầu gả vào Nhậm gia, còn là hôn sự Đường lão phu nhân dốc hết sực tác hợp. Tuy là mẹ chồng nàng dâu, lại chiếm tình nghĩa cháu cô, nhiều năm qua cũng coi như ở chung hòa thuận.

Đường phu nhân nghe được lời của Đường lão phu nhân, gật đầu nói: “Thu nhi tối hôm qua nôn mửa một lần, sau lại liền đói bụng, uống nửa ly nước cơm, lúc này mới an ổn ngủ. Sáng nay đứng lên, nhìn xem chút ít. Hiện nay còn có thể mở miệng nói chuyện trêu chọc nữ oa kia, vẫn là ông trời phù hộ. Nghĩ đến Du Phương đại sư kia theo như lời nói cũng có thể tin, oa nhi này đúng là phúc tinh của Thu nhi.”

Đường lão phu nhân thấy Nhâm Bạch Thu tựa vào trên người bà vú, khóe miệng mỉm cười nhìn Trầm Vân Nhu chơi đùa, trên mặt không khỏi cũng nở nũ cười, gật đầu nói: ” Oa nhi này rất biết điều, gan cũng lớn, những người này vây quanh nàng, nàng nửa điểm không luống cuống, nghĩ đến thường ngày cũng là nô tỳ thành đoàn người vây quanh, tập mãi mới thành thói quen.”

Đường phu nhân nói: ” Tiểu oa nhi kia đổi lại quần áo cùng vòng vàng đã thay ra, con dâu cũng cẩn thận nhìn qua, cũng không phải nhà bình thường có thể mua sắm được.”

Đường lão phu nhân gật đầu nói: ” Hay là đoán nàng lai lịch không đơn giản, sợ người lớn nhà nàng rất nhanh sẽ tìm tới cửa, lúc này mới cần bái đường thành thân gấp.”

Vừa nói chuyện, Nhâm ngự sử đã là bước nhanh tiến vào, bởi vì Nhâm Bạch Thu bệnh rất nặng, hắn mời hướng giả ở nhà nhìn, nội tâm cũng là ưu phiền không dứt, nghe thấy Đường lão phu nhân ôm tới một nữ oa cho Nhâm Bạch Thu xung hỉ, trong miệng tuy nói hoang đường, lại không nghiêm nghị ngăn cản. Vừa nãy mới ở trong thư phòng lật sách thuốc, lại có một người hầu cận báo lại, nói là Thành vương gia tối hôm qua không thấy Nhân Thọ tiểu Quận chúa, người thành Vương Phủ cả đêm điều đi, lật tung cả kinh thành, bên ngoài khắp nơi ầm ĩ, trùng hợp Đường lão phu nhân tối hôm qua nhặt được một tiểu nữ oa, có phải là Nhân Thọ tiểu Quận chúa hay không… Hắn vừa nghe, sắc mặt liền thay đổi, vội vàng nhớ chạy tới phòng khách, để người hầu cận nói cho Đường lão phu nhân cùng Đường phu nhân.

Đường lão phu nhân vừa nghe, cũng thay đổi sắc mặt, lập tức nói: “Mau, để cho hỉ nương vội vàng chuẩn bị, trước hết để cho Thu nhi cùng tiểu nữ oa kia bái đường rồi nói.”

“Mẫu thân, này. . . . . .” Nhâm ngự sử đang muốn lên tiếng ngăn, lại bị Đường lão phu nhân ngắt lời: “Nói hưu nói vượn. Ngươi là sợ đắc tội người Thành Vương Phủ, hay là tánh mạng Thu nhi tất cả đểu yêu thương? Huống chi, Thu ca mà từ nhỏ thông minh trí tuệ, ai không nói hắn là thần đồng? Ai mà không mở miệng ngậm miệng nói hắn như vậy, tương lai chỉ có công chúa Quận chúa mới xứng đôi? Coi như oa nhi kia thật là Nhân Thọ tiểu Quận chúa, Thu nhi nhà chúng ta cưới nàng cũng là dư dả. Vả lại đợi thành hôn xong, giữ được tánh mạng Thu nhi, hãy bàn về chuyện khác. Nói không chừng thành Vương Phủ không những sẽ không trách tội, còn có thể bởi vì ta cứu tiểu Quận chúa một mạng, gần gũi thân thiết nhiệt liệt nhận thức thân gia đây?”

Nhâm ngự sử ngẩn ra, tiếp đó kích động, “Mẫu thân nói cực phải. Lúc đầu loáng thoáng nghe được, bắc Trần triều muốn cùng nam Hán triều hoà, bởi vì Nhân Thọ tiểu Quận chúa còn nhỏ, lúc này mới thôi. Nhưng nghĩ đến thành Vương Phủ tất nhiên không chịu để cho Nhân Thọ Quận chúa đi hòa thân. Hiện nay Thu nhi cùng nhân thọ Quận chúa thành thân, với chúng ta, Nhân Thọ Quận này là phúc khí chúa bảo vệ tánh mạng Thu nhi. Với thành Vương Phủ mà nói, là có thể khiến Thu nhi cùng tiểu nữ tế, tránh qua bắc Trần triều cầu hôn. Đây là chuyện rất đáng vui mừng, nghĩ đến thành Vương Phủ sẽ không làm khó chúng ta mới phải.”

Đường phu nhân nói: “Bất kể như thế nào, tiên hạ thủ vi cường.” Vừa nói vừa phân phó hỉ nương: “Mau chút bố trí, chuẩn bị bái đường .”

Rất nhanh, hỉ nương liền hô: “Giờ lành đến!”

Theo tiếng la, hai vị bà vú ôm Nhâm Bạch Thu cùng Thẩm Vân Nhu đi tới chính giữa phòng khách. Trầm Vân nhu cân nhắc suy nghĩ tình thế trước mắt, ừ, ban đầu vì tránh bi kịch hoà thân, chủ ý đánh vào Chu Thừa An, còn sợ người trong cung không đáp ứng chuyện này. Hiện nay cùng này mèo bệnh này bái đường, thật ra thì cũng là một chủ ý tốt. Nhìn toàn bộ gia đình này, quan phẩm mặc dù không thể coi là rất lớn, nhìn cũng không coi là thấp, huống chi bọn họ chỉ có một đứa con trai là Nhâm Bạch Thu, một khi bái đường, có thể dưới tình huống, nhất định sẽ cố gắng làm một nàng dâu của nhà bọn họ, không cho phép bắc Trần quốc tới tranh đoạt. Quận chúa lão nương vì mình suy nghĩ, cũng sẽ đứng bên Nhậm gia này, chuyện hòa thân, dĩ nhiên là tránh được. Về phần hôn sự cùng mèo banhệ này, hắc hắc, bằng thế lực Quận chúa lão nương, mình tương lai muốn vứt bỏ vẫn là tiếp nhận được, còn không phải là một chuyện dễ dàng sao?

Các vị phu nhân mắt thấy hai đứa con nít phải bái đường, mặc dù cảm thấy giống như tiểu oa nhi giống như gia gia (người lớn, ý ở đây là hai đứa con nít bái đường nhìn giống như người lớn vậy), nhưng nhìn Nhâm Bạch Thu sắc mặt thật là có tốt một chút, không khỏi lặng lẽ nói nhỏ: “Nhặt được oa nhi này chính xác là phúc tinh đây! Thu nhi hôm qua còn bất tỉnh ở trên giường, hôm nay cư nhiên có thể đứng nói chuyện.”

Lúc hai vị tiểu oa nhi bái đường, người thành Vương Phủ đã là nghe được Nhâm phủ lão thái thái tối hôm qua nhặt được một vị tiểu nữ oa trở về phủ, một đại đội nhân mã che chở khánh trữ Quận chúa chạy thẳng tới Nhâm phủ.

Chậm hơn chút, người ở kinh thành tất cả nghe nói, khánh trữ Quận chúa cùng Nhâm phủ kết thành thân gia, Thẩm Vân Nhu một tuổi cùng Nhâm Bạch Thu bốn tuổi bái đường thành thân. Sứ giả Bắc Trần quốc nghe được tin tức, truyền tin trở về, hoàng đế Bắc Trần quốc vừa nghe cũng ngạc nhiên, chỉ đành phải đè xuống ý niệm hoà thân.

Khánh trữ Quận chúa thật là muốn mượn Nhâm Bạch Thu khiến cho Thẩm Vân Nhu tránh được việc hoà thân, bởi vì ôm Thẩm Vân Nhu trở về phủ, liền xin thái y đến phủ chữa trị Nhâm Bạch Thu, được thái y điều trị, Nhâm Bạch Thu rất nhanh bình phục.

Qua sáu năm, Chiêu Nhân hoàng đế băng hà, truyền ngôi thái tử. Sau khi tân hoàng đăng vị, tác phong cùng tiên hoàng bất đồng, cũng không cho là hoà thân có thể củng cố minh ước (hiệp ước đồng minh), chỉ cho là phú dân cường quốc (dân giàu nước mạnh) mới có thể làm cho bắc Trần quốc không dám bội ước. Đến lúc này, đám người Khánh Trữ Quận chúa mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc Thẩm Vân nhu cập kê, Nhâm Bạch Thu liền đậu tam giáp, lấy được Thám Hoa Lang, giục ngựa dạo phố, đích thân đến thành Vương Phủ chính thức bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu.

Năm thứ hai, Nhâm Bạch Thu cùng Thẩm Vân Nhu bù lại làm một cuộc hôn lễ chấn động kinh thành, hai người “Thành thân” mười mấy năm sau, rốt cục đã động phòng.

Tác giả có lời muốn nói: ừ, cái này kết cục ngắn.

*** 8 ***


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.