Chương 4

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Đăng vào: 5 tháng trước

.

Tăng Lý vội vàng lấy di động ra, cô nhớ mang máng là đã lưu số điện thoại của Ngải Cảnh Sơ, vậy mà tìm đi tìm lại mãi không thấy, có lẽ không lưu. Đầu mối duy nhất lúc này là tin nhắn anh gửi cho cô từ nửa tháng trước.

May mà Tăng Lý không thích nhắn tin, cũng không thường xuyên dọn hộp thư đến. Cô lục lọi lại tin nhắn, kéo qua một đống tin rác mới thấy tin nhắn của Ngải Cảnh Sơ, vội vàng bấm gọi đi, chuông chờ vừa vang hai ba tiếng đã có người bắt máy.

“Thầy đi rồi à?” Tăng Lý nôn nóng hỏi ngay.

Giọng nói bên kia chần chừ một hồi, vẻ không chắc chắn: “Tăng Lý?”.

Cô không lưu số của anh, anh cũng thế.

“Là tôi, thầy quay về rồi sao?”

“Ừm.”

“Không sao chứ?”

“Không sao, đi một đoạn là có thể lái xe được rồi.” Ngải Cảnh Sơ nói.

“Ngộ nhỡ xe bị đóng băng ở đó rồi thì sao?”

“Đi bộ tiếp, cũng không xa lắm.”

Nghe thấy câu trả lời của Ngải Cảnh Sơ, Tăng Lý im lặng, không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể nói lại câu kia một lần nữa: “Cảm ơn thầy đã đưa tôi về”.

Sau khi cúp máy, Tăng Lý trở về khu nhà phía tây. Vừa mở cánh cửa kính đã nghe thấy tiếng nhạc hòa lẫn trong tiếng nói chuyện ồn ào. Đám trẻ con của đồng nghiệp đang chạy nhảy đùa nghịch, ấn cửa thang máy mở ra lại đóng vào.

Tăng Lý không vào chơi bài cùng mọi người mà ngồi một mình ở sôfa bên ngoài. Nhân viên phục vụ đi tới, đặt thêm một cái ly lên bàn rồi rót nước. Vài đồng nghiệp đi qua thuận miệng chào hỏi cô.

Đoạn đường vừa rồi thật giống như trong mơ, vừa lạnh, vừa tối.

Cô ngồi chưa được hai phút, bên cạnh đã có người lên tiếng: “Tăng Lý đến thì Ngô Vãn Hà lại mất tăm”.

Một đồng nghiệp lớn tuổi nói: “Tiểu Ngô kêu đau đầu nên về phòng nằm nghỉ rồi”.

“Chắc vừa nãy ra ngoài kia nghịch tuyết nên bị cảm chứ gì, thanh niên cũng không thể không chú ý, thời tiết này dễ ốm lắm.”

Tăng Lý ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, cách một lớp thủy tinh, trong ngoài là hai thế giới hoàn toàn đối lập.

Cô chậm rãi đứng dậy, trong lòng đã có một quyết định, cô đi lên phòng.

Ngải Cảnh Sơ vừa ra khỏi nhà nghỉ Đông Sơn chưa được bao lâu thì nhận được điện thoại của Tăng Lý. Câu cuối cảm ơn chân thành của cô khiến anh sững lại một lúc mới đáp: “Không có gì!”.

Anh không chờ cô mang ô xuống là bởi vì anh rất lúng túng khi phải đối mặt với sự cảm kích của người khác. Dù sao cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi!

Lúc ở dưới chân núi thấy Tăng Lý nói muốn về nhà nghỉ Đông Sơn, Ngải Cảnh Sơ đã đoán không thể lái xe lên đó được, nhưng có lẽ ở nơi này anh là người duy nhất cô quen nên cảm thấy không thể bỏ mặc cô lại một mình được. Nào ngờ giữa đường phải tiếp điện thoại đến nửa tiếng đồng hồ, thời tiết càng lúc càng xấu nên đành phải đi bộ.

Có lẽ vì chỉ có một mình nên Ngải Cảnh Sơ đi khá nhanh, sốt cao khiến anh cảm thấy váng đầu, anh bước chậm lại, trông thấy bên đường có một chiếc ghế đá, bèn phủi hết tuyết xuống rồi ngồi nghỉ.

Anh tắt đèn pin, đặt lên ghế, lấy hai hộp thuốc trong túi áo ra, ngẫm nghĩ một lúc rồi lại cất vào. Anh thật sự không quen uống thuốc không có nước, cảm giác khô họng rất khó chịu.

Sau đó, Ngải Cảnh Sơ rút một điếu thuốc ra hút.

Khi còn ở Mỹ, anh đã được Vu Dịch dạy hút thuốc. Vu Dịch nói nicotin có khả năng nâng cao tinh thần, giảm đau nhức, trị bách bệnh.

Anh hít mạnh một hơi, khói vào cuống họng rất khó chịu, nếu không phải vì muốn xua đuổi khí lạnh và để giữ đầu óc tỉnh táo, thì hút thuốc trong lúc đang bị cảm thế này thật sự không phải ý kiến hay.

Đêm, rất tĩnh mịch.

Một mình ngồi giữa đêm tuyết rơi thế này đúng là trải nghiệm đặc biệt.

Một tiếng động nhỏ vang lên gần chỗ Ngải Cảnh Sơ ngồi, anh bật đèn pin, trông thấy một con sóc vừa chạy từ bụi cây ra. Bị ánh sáng đột ngột chiếu đến, nó nhanh chóng nhảy vào bụi rậm bên cạnh.

Lúc thu đèn pin về, ánh đèn lướt qua chỗ có cái cây đổ ngang đường, cũng chính là vị trí anh đứng kiểm tra niềng răng cho Tăng Lý khi nãy. Thấy cô đưa nắm tuyết lên miệng, anh đã định nhắc nhở, nhưng cô không có hiện tượng gì nên an tâm đi tiếp, nào ngờ vừa đi được mấy bước đã xảy ra chuyện.

Nhớ lại vẻ mặt của Tăng Lý lúc ấy, khóe môi Ngải Cảnh Sơ bất giác nhếch lên. Anh lắc đầu, dụi tắt nửa điếu thuốc còn lại rồi cứ thế ngồi lặng im trong bóng tối nghỉ ngơi. Một lúc sau anh đứng dậy đi tiếp lại nghe thấy tiếng động khác.

m thanh truyền tới từ hướng lúc nãy, nhưng không giống với tiếng động con sóc gây ra, mà có tiết tấu nhịp nhàng, hình như tiếng bước chân. Tiếp đó, Ngải Cảnh Sơ thấy một luồng sáng di chuyển mỗi lúc một gần mình. Chắc là có người một mình đi bộ xuống núi giống anh.

Đối phương có vẻ rất vội vàng, đi như đang chạy, chẳng mấy chốc mà tiếng chân đã tới gần và ánh đèn pin cũng sáng rõ một đoạn đường.

Ngải Cảnh Sơ rốt ruộc cũng thấy rõ diện mạo đối phương. Anh ngẩn người, không kìm lòng được mà thốt ra: “Tăng Lý!”.

Anh đứng ở đây một mình, không phát ra tiếng động, không bật đèn pin, đã thế còn thình lình lên tiếng. Tăng Lý hoảng sợ đến mức hét toáng lên, quẳng cả đèn pin đi mà quay đầu bỏ chạy. Ngải Cảnh Sơ thấy vậy vội vàng chạy theo tóm cô lại, chẳng ngờ anh càng đuổi cô chạy càng nhanh.

“Là tôi đây.” Ngải Cảnh Sơ nói.

“Tránh ra! Tránh ra! Đừng bắt tôi!” Tăng Lý vừa giãy giụa, vừa cầu xin.

“Là tôi, Tăng Lý! Tôi là Ngải Cảnh Sơ!” Anh giữ chặt tay cô, không dám buông ra, sợ cô không đứng vững sẽ ngã xuống sườn dốc.

Những lời này rốt cuộc cũng chui lọt vào lỗ tai Tăng Lý, cô lấy lại bình tĩnh, quay đầu run rẩy hỏi: “Ngải Cảnh Sơ?”.

“Đúng, Ngải Cảnh Sơ!” Anh thở phào nhẹ nhõm.

“Còn sống?” Tăng Lý lại hỏi.

Câu này của cô quả thật khiến Ngải Cảnh Sơ dở khóc dở cười.

Đèn pin của anh còn ở trên ghế đá, đèn của cô thì đã bị ném ra xa. Hai người đứng gần nhau nhưng không nhìn rõ mặt nhau. Ngải Cảnh Sơ không biết phải làm gì để chứng minh, thế nên anh cầm lấy tay Tăng Lý, đặt lên mặt mình: “Tôi đảm bảo, còn sống!”.

Tăng Lý cuống quýt sờ soạng một hồi, gương mặt đúng là rất ấm, có cằm, có hơi thở, cô thậm chí còn tiến lên ngửi, cảm nhận được hô hấp của anh.

Tăng Lý định thần lại, bàn tay run rẩy mở di động lên, mượn ánh sáng xanh xanh mờ mờ của màn hình để xác nhận lần cuối. Trông rõ mặt mũi Ngải Cảnh Sơ rồi, cô mới nhẹ nhõm mà bật khóc.

“Ngải Cảnh Sơ, anh làm tôi sợ gần chết!”

“Tại tôi!” Anh nhận lỗi.

Quả thực, Ngải Cảnh Sơ không kịp suy nghĩ, lẽ ra anh không nên đột ngột gọi cô như vậy.

Xác định là Tăng Lý đã bình tĩnh rồi, Ngải Cảnh Sơ mới buông tay ra, sau đó chậm rãi quay về ghế đá lấy đèn pin của mình và nhặt đèn pin bị ném của cô lên.

Tăng Lý lau nước mắt, không muốn khóc nhưng nước mắt cứ chảy ra.

Ngải Cảnh Sơ đưa đèn pin cho cô, hỏi: “Cô đi xuống đây làm gì?”.

Có nằm mơ anh cũng không ngờ gặp cô ở đây.

“Tìm thầy.”

“Tìm tôi?” Ngải Cảnh Sơ hỏi lại.

“Thầy bị sốt cao còn đưa tôi về, cứ để thầy đi như thế, tôi thấy thật không phải. Tôi mang cho thầy áo bông và mũ, còn có thuốc cảm, thuốc hạ sốt, nước ấm.” Nói xong, Tăng Lý lại quệt nước mắt, sau đó sau đó đưa cái ba lô cho Ngải Cảnh Sơ.

Vừa nãy cô đã về phòng chuẩn bị mấy thứ này, còn mượn áo khoác của một đồng nghiệp nam, gói ghém cẩn thận rồi đuổi theo Ngải Cảnh Sơ.

Ngải Cảnh Sơ không khỏi sửng sốt, đứng ngây một lúc mới nhận lấy túi đồ.

Cô đuổi theo anh một đoạn đường dài để đưa mấy thứ này ư?

Khi nãy đi lên núi, tuy rằng Tăng Lý không hề mở miệng nói sợ, nhưng lúc cô đòi đi trước, lúc lại đi song song, nghe thấy tiếng động lạ thì không dám bước tiếp, tất cả những biểu hiện ấy Ngải Cảnh Sơ đều nhìn ra. Một cô gái nhát gan như thế lại dám một mình chạy xuống chỉ để đưa cho anh mấy thứ này.

Chắc chắn cô đã rất sợ hãi, phải lấy hết can đảm ra mới dám đi, thế nên đã bị câu gọi đột ngột của anh làm cho sợ đến hồn bay phách tán.

Đúng là một cô gái ngốc nghếch.

Cô đưa đồ đến cho anh, chẳng lẽ giờ anh lại đưa cô về tiếp?

Ngải Cảnh Sơ im lặng nhìn Tăng Lý, rất lâu không lên tiếng.

Có lẽ đọc được ý nghĩ trong lòng anh, Tăng Lý vội vàng khoát tay: “Không cần lo cho tôi. Thầy cứ đi đi, tôi tự mình về được. Lúc nào đến chùa Đông Bình thì gửi tin nhắn báo tôi là được rồi”.

Ngải Cảnh Sơ nhất thời nghẹn lời.

“Tôi không sợ đâu, vừa rồi một mình đi được thì giờ cũng một mình về được.” Lúc nói những lời này, Tăng Lý khiên cưỡng nở nụ cười, sau đó cô quay đầu chuẩn bị về.

Ngải Cảnh Sơ nhìn theo, đột nhiên cảm thấy trong tim có thứ gì đó tích tụ, rồi phân tán ra tứ chi.

Anh đứng im một lúc, mạch suy nghĩ trở lại, anh khẽ thở dài.

“Tăng Lý.”

Nghe thấy Ngải Cảnh Sơ gọi, Tăng Lý dừng chân, quay đầu lại chờ anh nói tiếp.

“Giờ này chắc là nhà nghỉ vẫn còn phòng trống?” Anh nói.

Tăng Lý ngơ ngác, không hiểu Ngải Cảnh Sơ hỏi cái này làm gì.

“Phải hỏi mới biết được.”

“Đi thôi.” Ngải Cảnh Sơ đi về phía cô.

“Tôi thật sự không cần thầy đưa tôi về lần nữa. Khác nào tôi rước thêm phiền phức cho thầy.” Cô nói.

“Không liên quan tới cô, là do tôi đi không nổi nữa rồi.”

Tăng Lý nghe vậy thì há hốc mồm, không ngờ anh ốm nặng đến thế, nhưng không dám hỏi thăm gì nhiều, sợ người ta cho rằng cô quan tâm thái quá.

Cũng không biết là có phải do vừa đi một mình ra đây nên đã tôi luyện thêm can đảm hay không, Tăng Lý lúc này thản nhiên đi song song cùng Ngải Cảnh Sơ, lúc gần lúc xa.

“Thầy vừa nãy ngồi kia làm gì?” Cô tò mò hỏi. Một mình ngồi ven đường, không bật đèn, chẳng lẽ không sợ sao?

Ngải Cảnh Sơ định trả lời thành thật là hút thuốc, nhưng nghĩ một lát lại nói: “Ngồi nghỉ”.

Câu trả lời rất hợp lo-gic, bởi vì không đi được cho nên mới phải ngồi nghỉ.

“Tôi còn tưởng thầy xem cái gì.”

“Cũng coi như thế.” Anh nói.

“Xem gì?”

“Ven đường có một ngôi mộ.”

“Mộ?”, Tăng Lý xám xịt mặt, “Không phải gò đất sao?”, không có bia mà…

“Tôi thấy có tiền vàng nến thơm.”

Nghe Ngải Cảnh Sơ nói vậy, Tăng Lý đột nhiên nhớ tới lúc nãy ở dưới chân núi bị mấy người phụ nữ lôi kéo cô, tự xưng có thể xem phong thủy mộ phần. Người ta nói núi Đông Sơn phong thủy rất tốt, chọn được chỗ xây mộ phần tốt có thể phú quý ba đời.

Lúc đó nghe xong Tăng Lý còn thấy nhảm nhí, Đông Sơn không có nghĩa trang, sao có thể làm như vậy. Bây giờ nghĩ lại, cũng có thể người ta tự ý xây mộ phần lắm chứ.

Dũng khí vừa có bỗng dưng biến mất tiêu, thậm chí Tăng Lý còn cảm thấy một mình chạy xuống đây tìm Ngải Cảnh Sơ thật đáng sợ. Cô nhìn chung quang một vòng, chợt thấy lạnh sống lưng. Cô dừng chân quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một mảnh tối tăm đen kịt, trong lòng càng sợ hãi.

“Thầy không sợ sao?” Tăng Lý hỏi.

“Sợ gì?”

“Ngôi mộ đó… có tro cốt, chưa biết chừng còn là chôn nguyên cả người…”

“Thực ra…”

“Dừng!” Tăng Lý vội ngăn cản lời nói của Ngải Cảnh Sơ, không dám nghe tiếp.

Đúng là điên mấy rồi, sao có thể thảo luận vấn đề sợ hay không sợ người chết với một thầy giáo y khoa thâm niên như Ngải Cảnh Sơ chứ? Chắc chắn anh chính là kiểu người có thể vừa ngồi xem thi thể bị hủy thành từng mảnh nhỏ, vừa ăn thịt mà không bị nôn.

Trong đầu vừa xuất hiện từ “thi thể”, Tăng Lý không kìm được mà đưa mắt nhìn bốn phía, nhanh chóng bước lại gần Ngải Cảnh Sơ.

Khoảng cách giữa hai người nháy mắt xích gần lại.

Tới nhà nghỉ, nhân viên lễ tân nói phòng bình dân và phòng giường đôi đều không còn, chỉ còn phòng suite[1] với giá khá cao.

[1] Phòng suite hay business suite: loại phòng cao cấp có bàn máy, bàn làm việc, thường dành cho thương nhân.

Nhà nghỉ Đông Sơn độc quyền ở khu du lịch này nên giá cả cũng không phải mức bình dân, Tăng Lý nhìn dãy số trên bảng giá điện tử mà xót ruột.

Ngải Cảnh Sơ không nói gì, lấy ví tiền ra làm thủ tục.

Tăng Lý đột nhiên có cảm giác mình là kẻ phạm tội. Nếu không phải vì cô, Ngải Cảnh Sơ đã đến chùa Đông Bình ngủ một giấc thật say từ lâu rồi, đâu phải ở đây khổ sở thế này.

Bỗng nhiên, một giọng nữ từ phía sau vang lên: “Sư huynh?”.

Ngải Cảnh Sơ và Tăng Lý cùng quay đầu lại nhìn.

Thấy đúng là Ngải Cảnh Sơ, cô gái kia tươi cười chạy ra chào đón: “Anh bảo ở chùa Đông Bình cơ mà?”.

“Vừa nãy có chút việc không về kịp nên ở lại đây một đêm.” Ngải Cảnh Sơ vừa đưa cho người tiếp tân chứng minh thư, vừa trả lời.

Cô gái này tên là Cát Y, mới tốt nghiệp đại học trở về nước, hiện đang là đồng nghiệp của Ngải Cảnh Sơ ở Học viện Y, nhưng vẫn quen gọi anh là sư huynh.

Ngải Cảnh Sơ luôn cho rằng, sinh viên nói chuyện với anh chỉ có thể xưng hô thầy trò, không thể phá vỡ quy củ tôn sư trọng đạo, còn những người khác muốn gọi anh là bác sĩ hay Ngải Cảnh Sơ đều được, thậm chí bạn bè thân thiết còn gọi anh là sư huynh, sư đệ.

Bố của Cát Y là một cổ đông của nhà nghỉ này. Buổi chiều Cát Y có ngẫu nhiên gặp Ngải Cảnh Sơ ở trạm thu phí, biết anh ở chùa Đông Bình, cô mời anh lên núi chơi nhưng anh từ chối vì bận việc khác, không ngờ buổi tối lại được gặp lại anh ở đây.

Nhân viên lễ tân trả chứng minh thư cho Ngải Cảnh Sơ, sau đó quay sang hỏi Tăng Lý: “Chị ơi cho em xem chứng minh của chị!”.

Tăng Lý thoáng đỏ mặt, xấu hổ nói: “Chúng tôi không đi cùng nhau”.

“Cô ấy có phòng rồi.” Ngải Cảnh Sơ nói.

Lễ tân gật đầu, nói với Ngải Cảnh Sơ số tiền đặt cọc. Anh đưa thẻ tín dụng đưa cho đối phương.

Cát Y vội vàng nói: “Không cần, lát nữa bảo giám đốc Văn ký là được rồi”.

“Không cần phiền phức thế đâu.” Ngải Cảnh Sơ kiên trì từ chối, nhưng cô lễ tân không dám nhận thẻ của anh.

Tăng Lý đứng chờ bên cạnh, nghĩ rằng những chuyện tiếp theo Ngải Cảnh Sơ sẽ phải tự mình giải quyết, nhưng nghe thấy có người gọi anh là sư huynh, có lẽ phí phòng nghỉ sẽ được giảm, đằng nào cũng không có tổn hại gì. Tăng Lý lúc này mới yên tâm, vội vàng cáo từ Ngải Cảnh Sơ rồi trở lại dãy nhà phía Tây.

Đồng nghiệp vẫn đang hào hứng đánh bài, bọn nhỏ nghịch ngợm đã được dỗ đi ngủ, chỉ còn một thằng bé béo tròn chạy qua chạy lại. Cu Mập là con trai của chủ nhiệm Lý, người vừa bắt chuyện với Tăng Lý và Ngải Cảnh Sơ, thằng bé ngang bướng nổi tiếng cả đơn vị.

Tăng Lý tháo khăn quàng cổ đi vào thang máy, chuẩn bị lên phòng ngủ. Nhìn màn hình di động, mới hơn mười một giờ, vậy mà cô có cảm giác như một thế kỉ đã trôi qua.

Tăng Lý tắm rửa qua rồi lên giường, do quá mệt nên cô chìm vào giấc ngủ rất nhanh, vừa mới chợp mắt lại nghe thấy tiếng ồn ào ngoài hành lang, xen lẫn tiếng trẻ con khóc. Tăng Lý mơ mơ màng màng chưa tỉnh hẳn, nhưng âm thanh quá ầm ĩ, còn có người va chạm phải tay nắm cửa phòng cô.

“Có ai lái xe không?” Tiếng ai đó hét lên.

“Nhà nghỉ chúng tôi có xe, nhưng giờ không thế lái xuống núi.”

Tăng Lý trở dậy, mặc thêm áo đi ra ngoài, vừa mở cửa liền thấy chủ nhiệm Lý đang ôm con đứng ở cửa thang máy cùng mấy người nữa. Khách trọ trong các phòng khác cũng tò mò ngó ra xem. Đồng nghiệp của Tăng Lý đều vây quanh bố con chủ nhiệm Lý, vẻ mặt lo lắng. Cô chạy tới gần, vừa nhìn thấy cu Mập thì sợ ngây người.

Miệng thằng bé bị một cái dĩa inox cắm vào.

Chủ nhiệm Lý bế cu Mập, một tay giữ tay nó lại, sợ nó đau mà đưa tay lên chạm vào cái dĩa. Thằng bé khóc ầm ĩ, miệng bị kìm giữ nên tiếng khóc nghe càng dữ dội.

“Sao lại bị như vậy? Vừa nãy còn bình thường mà?” Tăng Lý hỏi Ngô Vãn Hà.

“Chị Viên kể, lúc mọi người đánh bài xong, đưa bánh ga-to cho tiểu Mập ăn, thằng bé cầm dĩa chạy ra ngoài chơi, lúc về thì bị ngã.”

Mọi người và nhân viên nhà nghỉ đưa cu Mập xuống dưới lầu nhưng sau đó cũng không biết phải làm sao, gọi 120 thì bệnh viện nói đường bị tuyết phủ kín, xe cứu thương không thể đến được, xe của nhà nghỉ lại càng không thể chạy xuống núi lúc này.

Trong nhà nghỉ có phòng y tế, nhưng bác sĩ của họ cũng giống như bác sĩ Vương của thư viện, đều là bác sĩ nội khoa bình thường, chữa cảm cúm đau đầu còn được, những cái khác không dám nói.

“Tôi cõng con tôi xuống núi!” Mẹ cu Mập vừa khóc vừa nói.

“Không có bác sĩ khác sao?” Lại có người lên tiếng.

Người của phòng y tế lắc đầu.

Tăng Lý đột nhiên nói: “Có”.

Ban đầu cô cho rằng Ngải Cảnh Sơ là nha sĩ, chắc không có cách gì nên chần chừ không dám mở miệng, nhưng thấy cu Mập như vậy, Tăng Lý không muốn bỏ qua bất kỳ cơ hội nào, ngộ nhỡ Ngải Cảnh Sơ có thể giúp gì được thì sao?

Nghe thấy Tăng Lý nói, mọi người đều nhìn về phía cô.

Giây tiếp theo, giám đốc Văn cũng nhớ ra: “À đúng là có một người…”, lời còn chưa dứt, một giọng nói khác đã vang lên: “Tôi là bác sĩ”.

Tăng Lý quay đầu lại, người đến là Cát Y.

Cát Y bảo mọi người đưa cu Mập đến phòng y tế của nhà nghỉ, bật đèn kiểm tra rồi nói với giám đốc Văn: “Phiền anh đi mời vị khách phòng 608 ở dãy nhà hành chính tới đây”.

Giám đốc Văn do dự: “Cũng muộn rồi, có tiện không?”.

Cát Y nói: “Không sao, anh nói với anh ấy tình hình ở đây là được”.

Mẹ cu Mập tiến lên: “Bác sĩ, sao thế? Con tôi bị nghiêm trọng lắm sao? Hay là cô không muốn giúp?”.

Cát Y nói: “Em là bác sĩ ngoại khoa của Bệnh viện Học viện Y trực thuộc Đại học A. Vị khách phòng 608 là đồng nghiệp của em, anh ấy là chuyên gia về hàm mặt, có kinh nghiệm hơn em. Mời anh ấy đến chắc chắn phù hợp, dù thế nào thì chuyện liên quan đến bọn trẻ cũng không thể chủ quan được”.

Chuyên ngành học của Ngải Cảnh Sơ là hàm mặt, mãi về sau mới chuyển sang chỉnh răng. Thầy giáo của Cát Y cũng là thầy dạy Ngải Cảnh Sơ, lần nào nhắc tới anh cũng khen không dứt lời, còn nhấn mạnh rằng, Ngải Cảnh Sơ mà làm phẫu thuật thì yên tâm không có vấn đề gì, đáng tiếc anh lại chuyển sang khoa chỉnh răng.

“Bác sĩ đó tên gì?” Mẹ cu Mập lo lắng hỏi, tỏ vẻ nghi hoặc với vị bác sĩ từ trên trời rơi xuống kia, “Giỏi thật không? Tốt nghiệp trường nào? Chức danh gì? Là giảng viên chính thức của Đại học A à?”.

Tăng Lý đứng ngoài cửa, nhịn không được phải lên tiếng: “Chị Lý, bác sĩ ấy em cũng quen, chính là giảng viên của đại học A, bệnh nhân muốn anh ta khám bệnh phải xếp hàng mấy ngày mới đến lượt. Em đảm bảo là bác sĩ giỏi, chị yên tâm đi”.

Chẳng mấy chốc, Ngải Cảnh Sơ đã theo giám đốc Văn tới đây. Anh đi rất nhanh, không hề chú ý đến Tăng Lý đang đứng ngoài hành lang. Vào trong phòng y tế, trông thấy đứa trẻ đang nằm trên giường bị mẹ nó giữ, anh lạnh lùng nói: “Sao lại để nằm ngửa, máu chảy xuống khí quản không thở được thì sao?”.

Tuy Ngải Cảnh Sơ không nhắc đến tên ai, nhưng chỉ có vài người trong phòng, cha mẹ đứa trẻ chắc chắn không biết, đây rõ ràng là sơ suất của Cát Y. Cát Y lúng túng, vội vàng chạy lại giúp đứa trẻ trở mình.

Tăng Lý đứng ở ngoài nghe vậy cũng không khỏi rụt cổ lại.

Anh ấy thật hung dữ!

Ngô Vãn Hà hỏi: “Bác sĩ tài giỏi ai cũng dữ dằn như thế hả?”.

Tăng Lý không đáp mà chỉ cười cười, cô đâu có không biết xấu hổ đến mức nói xấu sau lưng Ngải Cảnh Sơ chứ?

“Vừa nãy cậu bảo có quen biết một bác sĩ, là anh ta à?”

“Ừ.”

“Vừa trẻ vừa đẹp trai, hung dữ một chút cũng được!” Ngô Vãn Hà xuýt xoa.

Phòng y tế dù còn nhiều hạn chế, nhưng vẫn đầy đủ dụng cụ cấp cứu cần thiết. Ngải Cảnh Sơ quan sát tình trạng đứa bé, bình tĩnh nói: “Dĩa đâm vào hàm dưới, không sâu lắm, có thể rút ra được nhưng khoang miệng không dễ cầm máu nên phải khâu lại. Nếu đến bệnh viện được là cái tốt, nhưng giờ không xuống núi được thì đành phải làm ở đây luôn”.

“Liệu có vấn đề gì không bác sĩ?” Mẹ cu Mập lo lắng.

“Không sao.” Ngải Cảnh Sơ trả lời với vẻ chắc chắn.

Sau đó anh rửa sạch tay, khử trùng, đeo găng tay, rồi bảo bố đứa bé ôm lấy nó, yêu cầu Cát Y lấy một ống thuốc mê.

Cu Mập vừa nhìn thấy kim tiêm liền sợ hãi òa khóc, không ngừng giãy giụa. Tăng Lý nghe thấy mà cũng nóng ruột. Ngải Cảnh Sơ vẫn bình thản: “Chúng tôi không có cách gây mê toàn bộ, nên anh chị phải giữ chặt đứa bé”. Nói xong, Ngải Cảnh Sơ tiêm trực tiếp vào ví trí gần vết thương trong miệng cu Mập.

Dù mũi kim cực kỳ mảnh, nhưng vẫn khiến cho đứa bé cảm thấy đau, nó giãy giụa. Chủ nhiệm Lý giữ chặt cằm cu Mập, vợ anh ta cũng đè chặt thằng bé lại.

Lúc Ngải Cảnh Sơ rút chiếc dĩa ra, máu chảy không ngừng. Tăng Lý vừa trông thấy đã trắng bệch mặt, vội vàng quay đầu đi.

Cát Y dùng cái kẹp bông cầm máu, khử trùng vết thương.

Có lẽ do tác dụng của thuốc tê, cu Mập dần thôi khóc. Tăng Lý tò mò ngó đầu vào xem, Ngải Cảnh Sơ đang khâu vết thương, ánh đèn không rõ lắm. Cu Mập vẫn còn thút thít, miệng hé ra rồi lại ngậm vào. Trong tình huống như vậy, Ngải Cảnh Sơ hết sức cẩn thận, hai tay linh hoạt di chuyển cây kim. Máu theo đường chỉ chảy ra càng nhiều, Tăng Lý không dám nhìn nữa, lập tức rụt đầu lại.

Xong xuôi, Ngải Cảnh Sơ dặn dò Cát Y mấy câu rồi mới đi ra khỏi phòng y tế.

Vừa ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy Tăng Lý.

Ban nãy, chủ nhiệm Lý thấy con trai không còn vấn đề gì mới quay ra cảm ơn mọi người và bảo mọi người về phòng nghỉ ngơi, chỉ còn lại Tăng Lý vẫn chờ ở ngoài.

Thấy Ngải Cảnh Sơ đi ra, cô gật đầu chảo hỏi.

“Cô cũng ở đây?” Ngải Cảnh Sơ có chút ngạc nhiên.

“Đứa bé là con của đồng nghiệp với tôi.” Tăng Lý giải thích.

“Đứa bé không sao rồi. Tạm thời như vậy, mai về thành phố thì đưa vào bệnh viện kiểm tra.” Anh nói.

Dưới ánh đèn, Tăng Lý thấy khuôn mặt Ngải Cảnh Sơ hơi ửng đỏ, có lẽ là do sốt cao. Anh nói sau khi uống thuốc cảm rất dễ bị buồn ngủ, chắc là anh vừa ngủ thì bị người ta gọi dậy.

“Cảm ơn thầy.” Tăng Lý nói.

Không ngờ chỉ trong một buổi tối mà cô lại nói nhiều câu cảm ơn với anh như vậy.

“Chuyện nhỏ thôi!” Anh vẫn đáp lại bằng một câu ấy, nhưng giọng điệu lúc này có vẻ uể oải.

Hai người cùng nhau ra khỏi hành lang của phòng y tế, đến lối rẽ, Ngải Cảnh Sơ nói với Tăng Lý: “Cô ở đây chờ tôi một chút, tôi đi lấy đồ trả lại cho cô”.

Đồ mà anh nói chính là mấy thứ cô mang cho anh khi nãy. Nếu bây giờ anh không đưa trả cô, không biết đến khi nào mới trả được, cũng không biết cô có cần gấp hay không.

Tăng Lý bỗng nhớ tới trong ba lô kia còn có áo cô mượn của người khác: “Tôi đi cùng thầy, đằng nào bây giờ về phòng tôi cũng không ngủ được ngay”.

Ngải Cảnh Sơ im lặng đồng ý.

Tăng Lý đi cùng anh vào tòa nhà chính, đợi thang máy lên tầng sáu. Ngải Cảnh Sơ dùng thẻ từ mở cửa, Tăng Lý do dự không biết nên vào hay là đứng ngoài này chờ.

Vậy mà cửa vừa mở ra, đã nghe tiếng chuông điện thoại của Ngải Cảnh Sơ. Có lẽ vừa rồi anh ra ngoài vội vàng nên không kịp cầm theo di động. Tiếng chuông từ phòng ngủ liên tục truyền tới, không biết đã vang bao lâu, Ngải Cảnh Sơ nhanh chóng đi vào nhận điện.

Tăng Lý cứ đứng bên ngoài như thế. Một người vừa từ thang máy đi ra, nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, sau đó mới mở cửa phòng bên cạnh đi vào.

Hơn nửa đêm, một người phụ nữ tóc tai bù xù đứng ngoài cửa một căn phòng sang trọng, cửa mở, cũng không đi vào, lại chẳng có ý muốn đi. Chẳng cần nghĩ cũng biết bị người ta hiểu lầm mình làm nghề gì.

Tăng Lý nhìn trần nhà, lấy dũng khí đi vào trong phòng, đóng cửa lại.

Đèn phòng khách và phòng ngủ sáng choang, Ngải Cảnh Sơ đang ở trong phòng ngủ nói chuyện điện thoại. Tăng Lý liếc mắt nhìn vào bên trong, tấm chăn trắng tinh nhăn nhúm, rõ ràng là khi nãy anh đang ngủ thì bị gọi dậy.

Ngải Cảnh Sơ nghe thấy tiếng đóng cửa thì ngó ra ngoài xem. Tăng Lý đang đứng ngoài phòng khách, đối diện với anh.

Anh chỉ vào sôfa, ý bảo cô ngồi xuống.

Tăng Lý phát hiện trên bàn trà có một hộp thuốc đã mở nắp và bình giữ nhiệt cô đưa Ngải Cảnh Sơ khi nãy.

Sau đó, cô nghe thấy anh nói một câu: “Sáng mai về”, rồi kết thúc trò chuyện.

Ngải Cảnh Sơ cúp máy, đi đến bàn trà cầm bình nước đổ nước còn thừa đi rồi đem rửa sạch, lau khô, bỏ vào trong túi của Tăng Lý. Hai người đang định nói chuyện thì đến lượt điện thoại của Tăng Lý vang lên.

Là chủ nhiệm Lý gọi.

“Tiểu Tăng, em chưa đi nghỉ à?”

“Chưa, anh Lý, bé Mập sao rồi?”

“Bác sĩ Cát cho nó uống thuốc để nó ngủ rồi, mẹ nó đang trông.”

“Vậy thì tốt rồi.”

“Anh vừa đi tìm em mà không thấy, nghe tiểu Ngô nói em và bác sĩ Ngải kia quen biết, phải không?” Chủ nhiệm Lý lại hỏi.

Tăng Lý nghe vậy, quay sang nhìn Ngải Cảnh Sơ, thấy anh cũng đang nhìn mình.

Rút kinh nghiệm lần trước, Tăng Lý không dám bàn luận về người ta sau lưng. Hơn nữa chủ nhiệm Lý dù sao cũng là cấp trên, cô không tiện tắt máy, vì vậy đành nhìn Ngải Cảnh Sơ cười ngây ngô một cái rồi đẩy cửa ra ngoài ban công nói chuyện tiếp.

Thấy cô không trả lời, chủ nhiệm Lý lại hỏi: “Vừa nãy em đi về cùng bác sĩ Ngải đó phải không?”.

Tăng Lý quay đầu lại, nhìn qua lớp cửa kính, Ngải Cảnh Sơ vừa cởi áo khoác ngoài, dựa lưng vào sôfa, có vẻ như đang ngồi chờ cô.

Nghe câu hỏi của chủ nhiệm, Tăng Lý không khỏi giật mình. Vừa rồi Ngải Cảnh Sơ đưa cô về, cũng vô tình gặp chủ nhiệm Lý trước cửa quán bar, tuy rằng hai người họ không nói chuyện, nhưng chắc chắn Ngải Cảnh Sơ vẫn còn nhớ, cô buộc phải thừa nhận: “Vâng, thời gian này em đang đeo niềng răng mà, anh ấy là bác sĩ điều trị của em”.

“Thế à, anh không biết, lúc nãy không kịp chào hỏi.”

Tăng Lý cười cười cho qua.

“Cậu ấy là ân nhân gia đình anh, nhất định phải cảm tạ cậu ấy.”

“Vâng.”

“Vì thế, em nhất định phải giúp anh hẹn cậu ấy, vợ chồng anh muốn mời cậu ấy ăn cơm.”

Đối phương liên tục nhờ Tăng Lý chuyển lời cảm ơn tới Ngải Cảnh Sơ, khiến cô đồng ý không được mà từ chối cũng chẳng xong.

Chủ nhiệm Lý là người nổi tiếng dông dài ở thư viện, mỗi lần họp, anh ta đều nói trái nói phải đến mức nước miếng bay tứ tung mới nhớ đến xem đồng hồ và thốt lên: “Chết, sắp hết giờ rồi, chúng ta bàn chuyện chính thôi!”.

Mãi mới kết thúc cuộc điện thoại, Tăng Lý thở dài, xoa xoa bàn tay đã lạnh cứng, đi vào phòng khách.

Cô sững sờ. Ngải Cảnh Sơ đang ngồi trên sôfa mà ngủ.

Tăng Lý nhẹ nhàng tiến gần vài bước, thử thăm dò một tiếng: “Ngải… Cảnh Sơ…”. Cô gọi rất khẽ, vừa sợ anh chỉ nhắm mắt để đấy, vừa sợ anh thực sự đang ngủ, ngộ nhỡ lớn tiếng lại đánh thức anh dậy.

Ngải Cảnh Sơ không có phản ứng, nhịp thở dài và đều đặn. Có lẽ do tác dụng của thuốc, hoặc anh thật sự rất mệt. Tăng Lý yên lặng đợi vài phút, phát hiện Ngải Cảnh Sơ ngủ rất sâu giấc.

Đầu anh hơi nghiêng, tựa trên gối dựa của sôfa. Dưới ánh đèn da cam, gương mặt anh tản ra một thứ cảm giác khiến người khác vừa nhìn đã thích, một tay để trên người, một tay đặt trên tay vịn, hai mắt nhắm nghiền, hàng lông mi khẽ động. Dáng vẻ anh lúc này hiền hơn so với bình thường.

Tăng Lý bối rối không biết nên làm gì.

Cuối cùng, cô đi vào phòng ngủ lấy chăn.

Tấm chăn xẹt qua một góc bàn, không cẩn thận làm rớt cái túi xuống đất. Một tiếng động khá lớn vang lên. Tăng Lý vội vàng nhìn Ngải Cảnh Sơ, may là anh không bị đánh thức.

Cô cẩn thận nhặt túi đồ lên bàn, rồi khom người đắp chăn cho anh. Cánh tay vịn trên thành ghế quá xa nên lộ ra ngoài. Mười đầu ngón tay rất gọn gàng, không có một chút móng tay thừa nào, thậm chí có những chỗ còn bị biến dạng, có lẽ do bị cắt quá nhiều. Da tay anh trắng và sạch sẽ. Đây là đôi bàn tay dùng để cứu người.

Những người đàn ông cần dùng bàn tay để làm việc có phải ai cũng như vậy hay không?

Tăng Lý do dự một lát rồi lại cúi xuống cầm lấy bàn tay kia, nhẹ nhàng đặt lên chân anh. Có thể do tay cô lạnh, anh khẽ nhíu mày. Tăng Lý vội vàng rút tay về, anh hơi nghiêng đầu sang một bên, vẫn ngủ say.

Làm xong tất cả, cô cầm túi đồ lên, tắt đèn và ra khỏi phòng, chậm rãi đóng cửa lại.

©STENT

Về phòng một lúc lâu nhưng Tăng Lý vẫn không ngủ được, vừa lạ giường, vừa quá giấc. Cô nằm trên giường, hết nhìn rèm cửa lại nhìn trần nhà, không biết qua bao lâu mới thiếp đi, nhưng lại mơ mơ màng màng, những giấc mộng đứt đoạn chồng chất như có bóng đen đè lên người, khiến cô không thể hô hấp.

Tăng Lý gắng sức đạp tung chăn, ép mình tỉnh lại.

Cô nhìn đồng hồ, đi ra cửa sổ kéo rèm cửa. Tuyết đã ngừng rơi, chân trời có những mảng xám trắng mờ ảo.

Cuối cùng Tăng Lý quyết định ra ngoài.

Đông Sơn là điểm ngắm mặt trời mọc khá nổi tiếng. Do tuyết lớn gió to nên không có xe cộ đi lại, chỉ có cáp treo hoạt động. Nhà nghỉ Đông Sơn cách đỉnh núi không xa, có thể ngồi cáp treo hoặc tự đi bộ lên đều được.

Đêm qua tuyết rơi dày nên hiện giờ người đi xem mặt trời mọc khá thưa thớt.

Lúc Tăng Lý ra cửa thì bắt gặp mấy đồng nghiệp cũng đi ngắm bình minh. Cô không dám một mình leo núi, bèn nhập hội cùng mọi người.

Một thùng cáp treo có thể chứa được hơn hai mươi người. Dọc đường, ai nấy cũng đều hào hứng, liên tục chụp ảnh kỉ niệm, chỉ có Tăng Lý một mình ngồi lặng im trong góc.

Cáp treo đến nơi, mọi người đổ xô ra ngoài kiếm chỗ ngắm cảnh, không hề chú ý tới Tăng Lý đang đi về một chỗ hẻo lánh.

Cô không đi ngắm mặt trời mọc cùng mọi người, mà vòng theo bức tường bao của ngôi chùa trên đỉnh núi. Tuyết phủ mặt đất rất dày, nơi này ở vị trí khá cao nên đi lại có phần khó khăn. Tăng Lý cảm thấy ngạt thở, nhưng cô càng đi càng nhanh, đến khi không xê dịch nổi chân nữa, cô ngồi phịch xuống, khuôn mặt kề sát vào tuyết, bất động hồi lâu.

Một lát sau, Tăng Lý nghe thấy tiếng người hét lớn ở vách núi bên kia, từng đợt âm thanh nối tiếp nhau, hình như trời sắp sáng.

Cô cố chống tay đứng dậy, tiếp tục bước về phía trước.

Cuối cùng cũng trông thấy tấm điêu khắc khóa đồng tâm. Dây xích bảo vệ chung quanh và tay vịn sắt bên vách núi đều đã được treo kín khóa đồng, từng lớp chồng chất lên nhau đến nỗi không còn một khe hở nào, không thể nhìn ra hình dạng dây xích ban đầu nữa.

Tăng Lý đến gần, ngồi xuống nhìn.

Mỗi chiếc khóa đều được khắc dòng chữ: Vĩnh viễn một lòng, trăm năm hòa hợp.

Nhưng, đó không phải thứ cô muốn tìm.

Chiếc khóa cô đang tìm không chỉ có tám chữ này, mà mặt trái còn viết tên cô và anh. Mùa hè năm ấy, hai người tới đây, chính anh đã tự tay khắc từng nét lên chiếc khóa.

Găng tay quá dày khiến Tăng Lý cảm thấy vướng víu, cô lập tức tháo ra, dùng đầu ngón tay lật trở từng chiếc khóa.

Lát sau, cô bỗng nhiên cảm thấy mình thật ngốc. Đã qua nhiều năm như vậy rồi, nét chữ sao còn rõ nét? Vì thế, cô bỏ qua những chiếc khóa mới, tìm những chiếc đã bị gỉ.

Kim loại chồng chéo lên nhau, hứng sương phơi nắng trong thời gian dài nên bề mặt đã bị bao phủ bởi gỉ sắt. Tăng Lý dùng tay chà sát sạch sẽ rồi cúi sát vào nhìn cho rõ.

Đầu óc cô lúc này rất tỉnh táo, không muốn khóc, cũng không hề rơi nước mắt.

Dần dần, cảm thấy chân đã tê dại, Tăng Lý ngồi bệt xuống.

Nhưng tìm mãi, hết cái này đến cái khác… đều không phải.

Bên kia đỉnh núi bỗng nhiên ửng đỏ. Tiếng reo hò phấn khích vang trời.

Sau đó, một bóng người xuất hiện trước mặt Tăng Lý.

Cô tưởng là một người qua đường, nên xê dịch sang một chỗ nhường lối. Nhưng đối phương không hề đi, mà hỏi: “Đang làm gì vậy?”.

Tăng Lý nghe tiếng nói thì ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ngải Cảnh Sơ, cô xấu hổ: “Sao lại là thầy?”.

“Tôi vừa dậy, tự nhiên muốn đi xem mặt trời mọc.”

“Vậy thầy đến muộn rồi.” Ánh mặt trời đầu tiên đã chiếu xuống mà anh vẫn còn ở đây với cô.

“Đang tìm cái gì thế?” Ngải Cảnh Sơ không hề để ý tới câu nói của Tăng Lý, tiếp tục truy hỏi.

“Trước đây tôi từng treo một cái khóa ở chỗ này.”

“Bao lâu rồi?” Anh lại hỏi.

Tăng Lý đột nhiên cảm thấy tức giận: “Không liên quan đến thầy”.

“Tôi biết ở đây người ta vài tháng sẽ thay dây xích một lần. Cho nên toàn bộ khóa treo trên dây xích cũng bị ném đi, nếu không nặng quá dây xích sẽ bị đứt.”

Nói xong, Ngải Cảnh Sơ nhìn xuống tay Tăng Lý. Ngón tay cô vừa bẩn vừa đỏ bừng vì lạnh, mu bàn tay hình như đã bị xước.

Thực ra, anh đã đứng từ xa nhìn cô được một lúc khá lâu.

Ngủ dậy, anh định quay về chùa Đông Sơn ngay, nhưng mở cửa sổ thấy sắc trời khá tốt, đột nhiên nhớ tới tối qua Tăng Lý hỏi có đi ngắm mặt trời mọc không, thế nên anh mới quyết định lên núi.

Anh không ngồi cáp treo mà đi bộ. Tới nơi, thấy Tăng Lý ngẩn ngơ đi một mình trên con đường nhỏ, anh cảm thấy không yên tâm nên đã đi theo.

Ban đầu, anh không có ý định quấy rầy cô, nhưng rốt cuộc cũng không kiềm chế được mà lên tiếng.

“Đứng lên đi!” Anh nói.

“Tôi không tìm nữa rồi, chỉ ngồi đây xem chút thôi.”

“Tăng Lý.”

“Mặt trời mọc rồi đấy, thầy mau đi xem đi. Không cần lo chuyện ở đây.” Tăng Lý có phần bực bội, cô tiếp tục xê dịch ra một chút, tỏ ý tránh đường cho anh đi. Nói xong, cô lại làm như chăm chú xem khóa.

Ngải Cảnh Sơ ngồi xổm bên cạnh cô, chậm rãi nói: “Đêm qua cô không về nhà nghỉ được không phải chuyện tôi cần lo, đứa trẻ đó xảy ra chuyện không phải chuyện tôi cần lo, cô ở đây làm chuyện điên rồ cũng không phải chuyện tôi cần lo. Nhưng, Tăng Lý, chuyện gì tôi cũng đều đã lo mất rồi”.

Gió lại bắt đầu thổi, ù ù bên tai hai người.

“Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô không phải trẻ con nữa rồi, cuộc sống con người ta sao có thể kí thác vào một vật như chiếc khóa này được.”

Bên kia sườn núi, ánh mặt trời đã rực rỡ. Người ta hướng về phía mặt trời mà hô lớn những câu nói, những cái tên.

Đột nhiên, một cô gái nhìn ra hướng biển lớn, hét lên:

“Tạ Tiểu Vũ! Em yêu anh!”

Nối tiếp đó là một giọng nam kích động: “Anh biết!”.

Một trận cười giòn tan vang lên.

Giữa bầu không khí náo nhiệt này, đáy lòng Tăng Lý đột nhiên nổi lên những cơn sóng cuồn cuộn, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

“Xin lỗi.” Cô thì thầm.

Ngải Cảnh Sơ tốt như vậy, nhưng trong lúc hờn dỗi cô lại nói những lời khiến anh tổn thương.

“Xin lỗi.” Cô lặp lại.

Ngải Cảnh Sơ im lặng đưa cho cô chiếc khăn tay.

“Có phải nhìn tôi rất buồn cười không?” Cô hỏi.

Anh muốn nói gì đó để an ủi cô, nhưng căn bản không nghĩ ra được câu nào, rốt cuộc đành im lặng.

Cô lại nói: “Tôi từ nhỏ đã ngốc nghếch, sợ người lạ, nhát gan, trí nhớ kém. Bạn bè mất có mười phút là thuộc bài, còn tôi phải mất một tiếng đồng hồ. Nhiều lần học mãi mới thuộc, cuối cùng đứng trước mặt giáo viên lại quên sạch không còn một chữ”.

“Có lần trong giờ thể dục tổ chức chơi bóng rổ, một cậu bạn ném quả bóng về phía tôi, tôi chạy ra đỡ, bị quả bóng đập vào ngón tay, đau mà không dám nói, sợ thầy giáo và bạn bè nói tôi ẻo lả. Về nhà tôi cũng không dám nói với mẹ, sợ mẹ đến trường tìm giáo viên. Lúc ấy tôi vừa chịu đựng vừa nghĩ, gắng nhẫn nhịn mấy ngày sau sẽ khỏi. Nhưng không ngờ đốt ngón tay càng ngày càng sưng to. Mẹ đưa tôi đi khám, bác sĩ nói, để quá lâu, không thể chữa lành hẳn”.

Tăng Lý bình tĩnh tường thuật lại những chuyện vặt vãnh ấy, dường như nếu lúc này không nói ra, không tìm ai trút giận một lúc, thì cô sẽ phát điên.

“Từ lúc mười lăm tuổi đến giờ tôi chỉ yêu duy nhất một người. Tính cách nhút nhát như tôi, không ngờ lại thích anh ấy trước, ngốc nghếch theo đuổi anh ấy nhiều năm liền. Chúng tôi đã từng tới đây, anh ấy nói, treo một cái khóa ở đây rồi ném chìa khóa đi thật xa, như vậy chúng tôi có thể vĩnh viễn ở bên cạnh nhau không rời”.

“Rất ngu ngốc, rất ấu trĩ, rất nực cười. Đúng không? Lúc người ta đang yêu, hình như IQ đều xuống thấp. Sau này tôi cũng đến đây vài lần, nhưng đều không tới chỗ này. Không hiểu sao đêm qua tôi lại đột nhiên muốn tới đây, tôi nghĩ, cứ đến xem xem, không biết cái khóa kia còn ở đây không”.

Nghe xong câu chuyện của cô, Ngải Cảnh Sơ nhìn đi chỗ khác, im lặng rất lâu.

Cô cười khổ: “Tôi thật là…”.

Tăng Lý bắt đầu hối hận vì không ngăn được cái miệng mình. Bình thường cô rất ít khi nói những chuyện này với người khác, thậm chí cả Mã Y Y cô cũng không nói, vậy mà hôm nay lại có thể trút hết ra trước mặt Ngải Cảnh Sơ.

Mọi người trên đỉnh núi bắt đầu kéo nhau đi xuống. Ngải Cảnh Sơ và Tăng Lý đang đứng ở con đường duy nhất lên núi, thỉnh thoảng có người tò mò ngoái đầu nhìn hai người, nhưng đa phần đều nhanh chóng đi qua, không để ý nhiều.

“Gặp tôi đúng là phiền phức cho thầy”, cô nói, “Thật là không phải!”.

Lúc này mặt trời đã lộ diện hoàn toàn, tỏa ra ánh nắng hồng rực, nhẹ nhàng mà ấm áp. Ngải Cảnh Sơ đứng đối diện với Tăng Lý, quay lưng về phía đông nên cô không thấy rõ sắc mặt anh, chỉ nghe thấy anh thở dài một hơi rồi nói: “Đưa tay đây tôi xem”.

“Cái gì?”

“Bàn tay bị bóng rổ đập vào!”

Tăng Lý giơ tay trái đến trước mặt Ngải Cảnh Sơ.

Cô gầy, người dong dỏng cao, xương nhỏ, thế nên ngón tay khá dài và mảnh, nhưng rất đẹp. Ngón út có một đốt giống như mụn cơm trên thân cây, hoàn toàn không hài hòa với cả bàn tay.

Ngải Cảnh Sơ cầm lấy tay Tăng Lý, lật qua lật lại quan sát một hồi.

Tay cô lúc này đã dính đầy gỉ sắt, khiến tay anh cũng bị nhiễm bẩn.

“Bị u nang hạch rồi.” Anh buông tay cô ra, kết luận một câu.

“Cũng lâu rồi, chỉ xấu một chút, cũng không có vấn đề gì.”

Anh không đáp lại.

Đột nhiên, Tăng Lý thấy Ngô Vãn Hà và mấy người đồng nghiệp đi tới, mỗi lúc một gần cô và Ngải Cảnh Sơ, nhất thời cô trở nên căng thẳng. Ngô Vãn Hà nổi tiếng là phát thanh viên của toàn cơ quan, hễ chuyện gì lọt vào tai cô ấy thì sẽ ngay lập tức ra khỏi tai kia một cách hoành tráng gấp bội. Nếu để cô ấy thấy mình ngồi khóc ở đây, không biết sẽ bị tra hỏi đến mức nào, huống hồ bên cạnh còn có Ngải Cảnh Sơ.

Nhất định sẽ vượt quá khả năng chịu đựng của Tăng Lý.

Phụ nữ văn phòng thường có hai thú vui, một là giới thiệu đối tượng cho những cô gái độc thân, hai là rỉ tai nhau tin giật gân.

Tăng Lý vội đưa tay lên lau nước mắt rồi nói với Ngải Cảnh Sơ: “Thầy đi đâu bây giờ?”.

“Lên núi.”

“Tôi xuống núi.” Nói xong, cô lập tức đứng dậy, đi xuống núi.

Về đến nhà nghỉ còn chưa đến tám giờ, Tăng Lý thấy buồn ngủ, bèn thay quần áo leo lên giường, kết quả lại bị Mã Y Y đánh thức.

“Trời ạ, cậu đi du lịch mà giờ này vẫn ngủ à? Mặt trời sắp xuống núi đến nơi rồi mà còn chưa dậy.” Mã Y Y thấy Tăng Lý đầu bù tóc rối thì cau mày.

“Mấy giờ rồi? Đã tối rồi à?” Tăng Lý vừa day trán, vừa ngáp, rèm cửa khá dày nên không thấy rõ bên ngoài.

“Bà già! Mặt trời sắp xuống núi chỉ là cách nói phóng đại thôi ạ.”

“Ờ.” Tăng Lý vẫn chưa tỉnh ngủ.

“Đến giờ ăn trưa rồi, đồng nghiệp của cậu gọi cậu xuống ăn kìa.”

Tăng Lý chậm chạp đi đánh răng rửa mặt.

“Anh chàng đẹp trai kia lúc nào về?” Mã Y Y ngồi trên giường nói vọng vào.

“Anh chàng nào?” Tăng Lý miệng đầy bọt kem đánh răng, khó hiểu hỏi lại.

“Trời ạ. Tăng Lý! Cậu chỉ mới rời tớ được một ngày một đêm mà sao đã biến thành cái dạng này rồi?”, Mã Y Y lần thứ hai kêu trời, “Đừng hòng lấp liếm, vừa nãy tớ đã được nghe sự tích huy hoàng đêm qua rồi. Nghe nói bạn trai cậu đã cứu vớt thế giới này!”.

Phụt!!! Tăng Lý phụt ngụm nước trong miệng ra.

Cô lấy tay lau bọt kem đánh răng, chạy ra ngoài hỏi: “Cậu nói cái gì?”.

Sau đó, Mã Y Y tường thuật lại toàn bộ sự việc nghe được.

Tăng Lý kêu thảm thiết: “Ngô Vãn Hà đúng là đồ ba hoa, tớ thừa nhận quen biết Ngải Cảnh Sơ, còn những chuyện khác đều không phải sự thật”.

“Họ nói tối qua cậu một mình xuống núi là để đón anh ta.”

“Tớ đi đón cậu đấy chứ!” Tăng Lý bực bội.

“Ừ nhỉ!”, Mã Y Y chợt nhớ ra, “Nhưng mà tối qua cậu nói với tớ là đi cùng đồng nghiệp cơ mà?”.

“Chuyện đó tớ giải thích sau.”

“Họ còn nói hai người các cậu hẹn nhau đi ngắm mặt trời mọc.”

“Nói vớ vẩn!”

“Họ còn nói…”

“Nói gì?”

“Cậu có bạn trai vừa giàu có vừa đẹp trai mà giấu giếm, không giới thiệu với mọi người. Nếu không phải hôm qua xảy ra chuyện khẩn cấp như vậy thì còn bị cậu tiếp tục lừa gạt. Thảo nào trước đây giới thiệu cho cậu nhiều người thế mà toàn bị cậu gạt đi, hóa ra là hoa đã có chủ.”

Mã Y Y nói xong nhìn thấy Tăng Lý cấp tốc thay quần áo.

“Cậu làm gì thế?”

“Tớ đi tìm Ngải Cảnh Sơ làm chứng. Nói rõ cho bọn họ biết.”

“Đi rồi còn đâu.” Mã Y Y nói.

“Đi?”

“Ừ, anh ta ăn sáng xong liền trả phòng.”

“Sao cậu biết?”

“Haiz… nói tiếp chuyện lúc nãy.” Mã Y Y đắc ý.

“Nói đi.”

“Anh ta từ bên ngoài về nhà nghỉ ăn sáng, bắt gặp đồng nghiệp của cậu. Mấy bà cô đó xúm lấy xin số điện thoại anh ta, còn nói sau này đăng kí khám bệnh sẽ không phải xếp hàng cả ngày nữa, đến bệnh viện Đại học A chỉ cần nói có người quen là được. Để cảm ơn anh ta, họ hứa nhất định sẽ thay anh ta để ý cậu, không để cậu ở đơn vị bị bắt nạt. Kết quả, cậu đoán xem anh ta nói gì?”

Tăng Lý suy nghĩ một lát, đáp: “Tôi không quen Tăng Lý?”. Với biểu cảm và giọng điệu của Ngải Cảnh Sơ, khẳng định anh ta sẽ khiến cho đám bà cô kia tiêu tan cả tôn nghiêm lẫn hy vọng.

“Sai.”

“Tăng Lý là ai?”

“Sai sai sai.”

“Rốt cuộc anh ấy nói gì?”

“Anh ta nói: Cảm ơn!”

“Cảm ơn?!” Tăng Lý sửng sốt.

“Cho nên, Tăng Lý à, cậu chuẩn bị đền tội đi được rồi đấy!” Mã Y Y tủm tỉm cười nhéo nhéo má Tăng Lý một cái.

©STE.NT

Ngải Cảnh Sơ quay về chùa Đông Bình, dọc đường gặp rất nhiều công nhân đang cào tuyết. Đến lưng chừng núi, anh nhìn thấy xe của mình.

Mui xe và thùng xe bị tuyết phủ kín.

Không biết bọn trẻ nhà ai nghịch ngợm đã vẽ lên lớp tuyết trên xe anh một hình trái tim thật to. Anh thong thả bước đến, cạnh xe còn có vài người khách du lịch, trông dáng vẻ có lẽ là học sinh. Họ đang mải vẽ thêm một mũi tên xuyên qua hình trái tim, chỉ có duy nhất một nữ sinh chú ý tới Ngải Cảnh Sơ. Mãi đến khi anh bấm nút trên điều khiển từ xa, một tiếng “tít” vang lên, đèn trong xe bật sáng, đám học sinh mới biết anh là chủ nhân, vội vàng kéo nhau bỏ đi.

Cô gái có đôi mắt to kia phản ứng chậm, không kịp chạy đi nên bị tóm tại trận.

Chạy một đoạn khá xa, nhóm học sinh kia quay đầu lại, thấy Ngải Cảnh Sơ căn bản không thèm để ý nên dừng chân, nhìn cô gái kia mà cười.

Một cậu con trai chạy tới vừa cười vừa kéo cô bạn còn đang ngây người: “Này, có đi không?”.

Lúc ấy cô gái mới hoàn hồn, vội vàng chạy đi nhưng không cẩn thận làm rơi di động trong túi áo ra. Chạy được vài bước mới phát hiện, định quay lại nhặt thì đã thấy Ngải Cảnh Sơ cầm lên. Cô gái đỏ mặt tiến lại gần nhận lấy di dộng.

“Cảm ơn anh.”

Đột nhiên Ngải Cảnh Sơ hỏi: “Các em bao nhiêu tuổi rồi?”.

Cô gái ngạc nhiên: “Mười chín”.

Ngải Cảnh Sơ đứng ngây một lúc, bất chợt nghiêm mặt lại, anh mở cửa lên xe.

Mười chín tuổi…

Với anh mà nói, thực sự đã là một chuyện rất xa xôi…

Nghiên cứu sinh dưới trướng của anh đều đã ngoài hai mươi, thậm chí còn có nhiều người lớn tuổi hơn anh, họ là bác sĩ được cử đi học bồi dưỡng.

Ngải Cảnh Sơ rất thông minh nên thời gian học khá nhanh, thế nhưng anh chưa bao giờ suy nghĩ về những chuyện khác. Người ta khi mười chín tuổi thì đang làm gì? Sinh viên đại học năm nhất, năm hai, đều có thể thỏa sức yêu đương.

Còn mười lăm tuổi thì sao?

Thắt dây an toàn xong, Ngải Cảnh Sơ quay đầu nhìn sang ghế phụ bên cạnh, thấy hai chai nước khoáng. Một chai còn đầy, một chai đã bị anh uống hơn nửa.

Anh cầm chai nước uống dở lên quan sát.

Cũng giống nhiều người trong nghề, Ngải Cảnh Sơ có một thói quen là ưa sạch sẽ, từ chuyện ăn uống đến bất luận chuyện gì. Sáng nay bị Tăng Lý làm bẩn tay, sau khi leo lên núi, chuyện đầu tiên anh làm là vào chùa xin nước rửa tay. Nước để cách đêm anh cũng sẽ không uống, vì thế anh ít khi uống nước đóng chai đã mở nắp.

Vậy mà hiện tại, anh lại mở nắp chai nước đang uống dở kia ra, ngửa đầu uống một ngụm.

Chất lỏng trong suốt chậm rãi qua miệng, chảy xuống thực quản, đi vào trong cơ thể.

Thật lạnh!