Chương 16

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Ngày hôm sau, bảo đảm với Mã Phú Quý và cán bộ trong thôn rằng sẽ đưa Mã Tiểu Binh đến bệnh viện, Ngải Cảnh Sơ và Tăng Lý quay về thành phố A.

Xe chạy vào nội thành thì phía xa, nhà cửa đã lên đèn.

Sợ Ngải Cảnh Sơ mệt. Tăng Lý tranh lái xe một đọan, sau đó đế lượt cô sang ghế phụ nghỉ ngơi, chẳng được bao lâu thì thiếp đi. Đêm hôm kia không ngủ được, chiều hôm sau cô ngủ bù, kết quả lại kéo theo một đêm nữa mất ngủ.

Thấy cô mệt mỏi, Ngải Cảnh Sơ không suy nghĩ liền lái xe về thẳng nhà mình.

Anh xuống xe, đi sang phía ghế phụ lái, giúp cô cởi dây an toàn rồi bế cô vào nhà. Trong nhà không bật đèn, phỏng chừng ăn cơm xong, dì Lý đã đưa ông nội ra ngoài đi tản bộ.

Hay tay bế cô, Ngải Cảnh Sơ chật vật mãi mới lấy được chìa khóa ra mở cửa. Cử động của anh quấy nhiễu tới giấc ngủ nhưng cô ngủ đến mê man, chỉ thì thào một câu: “Vẫn tắc đường à?”.

“Ừ.” Ngải Cảnh Sơ đáp, rồi bế cô lên gác.

Anh đặt cô nằm xuống giường mình, sau đó tranh thủ đi xuống tầng dưới tìm đồ ăn. Mọi người trong nhà không biết trước là tối nay anh về nên ăn cơm xong đã dọn dẹp gọn gàng. Ngải Cảnh Sơ mở tủ lạnh tìm một hồi, cuối cùng quyết định rán trứng gà rồi nấu mì. Lúc còn du học, anh thường xuyên làm món này nên rất thành thạo. Xong xuôi, anh lên gác gọi Tăng Lý.

Mở cửa ra, trong phòng vẫn tối om.

Ánh đèn ngoài hành lang chiếu vào, anh trông thấy cô nằm im, tư thế vẫn như lúc đầu, hơi thở rất nhẹ, gần như không thể nghe được.

Một cảm xúc rất kì lạ.

Trước đây, mỗi khi về nhà mà chưa tắm rửa thay đồ, anh nhất định sẽ không leo lên giường vì cảm thấy toàn thân đều bẩn. Thế nhưng lúc này, Tăng Lý vẫn mặc nguyên bộ đồ dính bùn đã khô lại nằm trên giường, vậy mà anh chẳng hề cảm thấy khó chịu.

Chẳng hiểu sao, anh lại muốn hôn cô.

Anh không biết người ta khi yêu sẽ đối đãi với ngươi con gái mình yêu thế nào. Còn anh, lúc nào cũng chỉ muốn ở gần cô, hôn cô, nắm tay cô, ôm chặt cô, nghe cô nói, nghe cô làm nũng, nghe cô gọi tên anh.

Anh khom người, chống tay hai bên người cô, cúi xuống hôn cô.

Sau đó, cô tỉnh dậy.

Dù ý thức mơ mơ màng màng, nhưng cảm nhận cuồng nhiệt của anh, cô bèn đáp lại.

Tăng Lý bị anh hôn đến thần điên bát đảo, mặc cho anh kề sát người lại, tựa như đang đè chặt cô.

Hai người hoàn toàn đắm chìm trong đó.

“Ngốc!” Anh nặng nề gọi cô.

Nhưng cô không còn ý thức để trả lời.

Đợi đến khi bàn tay anh không yên phận nữa, cô mới nhớ ra hỏi: “Đang ở đâu đây?”.

“Nhà anh!” Ngải Cảnh Sơ đáp.

Nghe được câu trả lời, Tăng Lý giật mình tỉnh lại, đẩy anh ra. Ngải Cảnh Sơ vốn dĩ chỉ ghé người vào mép giường, nên bị đẩy thình lình như vậy liền ngã lăn xuống đất.

Tăng Lý hoảng sợ, vội vàng ngồi dậy.

Trong phòng tối đen, cô không biết anh có bị trầy xước gì không, lo lắng gọi một tiếng.

“Hử?” Anh ủ rũ đáp lại.

“Anh có sao không? Đèn ở đâu để em bật?”

“Để anh!” Nói xong, anh đứng dậy đi bật đèn. Căn Phòng thoáng chốc sáng trưng.

Ngải Cảnh Sơ đứng dưới ánh đèn, vẻ mặt ung dung, chẳng có điểm gì giống người vừa bị ngã từ trên giường xuống cả. Tăng Lý không nhịn được mà bật cười ra tiếng.

Lúc này, dì Lý đã đưa ông nội về.

Thấy ngoài cửa, tầng dưới và tầng trên đều sáng đèn, dì Lý đoán được Ngải Cảnh Sơ đã về, quay sang nói với ông Ngải: “Cảnh Sơ nó về rồi, không biết ăn gì chưa”.

Đang định lên gác hỏi thì trông thấy trên bàn ăn có nồi mì, liếc qua dì Lý cũng biết là Ngải Cành Sơ làm.

Nhưng kì lạ là, có hai cái bát.

Trên đời này, ai có thể phiền Ngải thiếu gia phải đích thân xuông bếp?

Vợ chồng dì Lý đưa mắt nhìn nhau, bỗng có một dự cảm tốt đẹp.

Quả nhiên, trông thấy Ngải Cảnh Sơ dẫn theo một cô gái từ trên gác đi xuống.

Anh nói: “Ông nội, chú, dì, đây là Tăng Lý!”.

Dì Lý có nghe Ngải Cảnh Sơ nhắc tới cô gái này một lần, lúc đó bà đã hứng chí cả một ngày một đêm, còn cho rằng đều nhờ vào cặp vé xem phim của mình, kích động đến nỗi trách bản thân không nghĩ ra kế này sớm. Tuy nhiên, về phần Tăng Lý trông như thế nào, tính tình ra sao, bao giờ đưa về nhà ra mắt thì bà không biết. Hôm nay được gặp người thật, bà cười đến nở hoa trên mặt.

Tăng Lý mất tự nhiên vì bị nhìn chằm chằm, gượng gạo chào từng người một.

Vừa trông thấy ông Ngải, cô liền hiểu ra phong thái của Ngải Cảnh Sơ là do di truyền, đó là khí chất quân nhân. Một ông lão hơn tám mươi tuổi, mái đầu hoa râm, nhưng tinh thần chẳng thua kém gì thanh niên, sống lưng ông thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm nghị và ít nói.

Nếu không có người sôi nổi như dì Lý, để hai ông cháu họ ở với nhau thì sớm muộn gì ngôn ngữ nói cũng bị lãng quên mất thôi.

Dì Lý háo hức muốn hỏi chuyện nhưng lại sợ quá đường đột khiến Tăng Lý sợ.

Tăng Lý ngồi xuống bàn ăn theo Ngải Cảnh Sơ, cầm đôi đũa lên, bắt đầu ăn mì.

Nhưng hai người họ vừa động đũa thì ông nội vốn đang cầm kính viễn thị đọc báo lại ngẩng đầu lên nói: “Cảnh Sơ, bạn đến nhà chơi lần đầu sao lại để bạn ăn mì?”

Bấy giờ dì Lý mới nhớ ra, chạy vào ngăn hai người lại và vội vàng nhận sơ suất của mình. Chẳng mấy chốc, hai vợ chồng dì Lý và chú Lưu đã chuẩn bị xong một bàn thức ăn.

Ăn cơm xong, Ngải Cảnh Sơ đưa Tăng Lý về nhà. Chú Lưu theo thói quen nhắc anh một câu: “Đi nhanh về nhanh nhé”, thế mà ngay lập tức đã bị dì Lý trách móc: “Giục cái gì mà giục!”, sau đó dì còn tươi cười nhìn Ngải Cảnh Sơ và Tăng Lý, sửa lại lời nhắc: “Thanh niên mà, cứ chơi thoải mái đi nhé, không cần về sớm. Muốn chơi đến lúc nào thì chơi!”.

Thứ Tư, Tăng Lý lại đến bệnh viện.

Thực ra, cô và Ngải Cảnh Sơ vừa mới gặp nhau lúc trưa. Vì hai nhà đã hẹn ăn tối hôm nay nên anh tranh thủ một tiếng nghỉ trưa đưa Tăng Lý mua quà ra mắt mẹ Tăng.

Sau đó, Tăng Lý về thư viện, làm được hai tiếng lại đến bệnh viện tái khám.

Theo thói quen, cô xếp hàng lấy số phòng khám của Ngải Cảnh Sơ. Ngây người một lúc, cô mới lắc đầu cười cười, nắm chặt phiếu trong tay rồi bước vào thang máy.

Trong phòng khám, mọi người đều bận đến quay cuồng đầu óc. Một góc nào đó, Ngải Cảnh Sơ chìm giữa đám đông, bị hỏi hết cái này đến cái khác không thể thoát thân. Đằng nào cũng phải chờ anh tan ca rồi cùng tới nhà hàng, thế nên Tăng Lý không đả động tới anh, lặng lẽ đặt phiếu gọi lên bàn rồi ra ngoài đại sảnh ngồi chờ ở gần cửa thang máy.

Đại sảnh khá rộng, chung quanh đều là tường bằng kính. Tăng Lý ngồi trên ghế, thỉnh thoảng lại đứng dậy, đi đến bên cửa kính ngắm nhìn phố xá náo nhiệt bên dưới.

Ngay ngoài cửa bệnh viện là lối đi xuống trạm tàu điện ngầm, sắp đến giờ cao điểm, người đến người đi mỗi lúc một đông. Có người già, có trẻ nhỏ, có tình nhân đi thành đôi thành cặp; có người thong thả, có người vội vã, lại có người chỉ đứng trước những lối ra vào để phát tờ rơi và quảng cáo.

Mỗi người đều đang nỗ lực sống thật tốt trên thế giới này, giống như một hạt bụi nhỏ bé chẳng đáng kể.

Cô cũng vậy.

Chỉ có điều, vì sự tồn tại của một người mà cô có thêm một vũ trụ.

Lúc này, Chu Văn đi ra, quay về phía cô hét lớn: “Tăng Lý! Đến lượt chị kìa!”.

“Ừ!” Tăng Lý đáp, rồi vội vàng đi về hướng phòng khám của Ngải Cảnh Sơ…

Ngoại truyện

Mùa hè năm sau, vì mẹ qua đời nên Vu Dịch vội vàng từ nửa địa cầu bên kia quay về quê hương. Ngồi trên máy bay, lòng anh nóng như lửa đốt, cả một đêm không chợp mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc bàn nhựa nhỏ trước mặt.

Mấy năm trước, mẹ đi khám bệnh phát hiện bị ung thư nhưng không cho anh biết, chỉ nói phải làm một tiểu phẫu nhỏ ở tử cung. Anh vội vàng từ Mỹ trở về chăm sóc mẹ hơn nửa tháng, chính trong thời gian đó, anh nhận được điện thoại thoại thổ lộ tình cảm của Tăng Lý.

Lúc ấy, Vu Dịch không khỏi sững sờ. Đã rất lâu anh không gặp cô, trong ấn tượng của anh, Tăng Lý là một cô gái dáng người mảnh khảnh, ngoan ngoãn nhất trong số đám trẻ con trong nhà.

Về sau, anh tới thành phố A, Tăng Lý ra trạm xe đón anh.

Nhìn thấy cô, Vu Dịch gần như không nhận ra. Tóc cô giống hệt những người khác trong nhà họ Tăng, đen nhánh và xoăn buông xõa sau lưng, cô mặc chiếc áo T-shirt đơn giản và quần soóc jean, đứng dưới ánh mặt trời, đôi chân dài và thẳng khiến cả người cô trông như một đóa bách hợp trắng yêu kiều.

Nhất định cô không biết mình đứng giữa đám đông nổi bật đến vậy, ngay cả Vu Dịch cũng lấy làm kinh ngạc.

Anh không phải là một kẻ trăng hoa, mặc dù đã yêu đương không ít lần, nhưng chưa từng đùa giỡn với ai. Vì thế, sau khi biết tình cảm của Tăng Lý, anh dự định tới gặp cô để gạt bỏ cái ý nghĩ trong đầu cô đi. Không ngờ khi gặp cô rồi, ánh mắt anh lại không thể rời khỏi cô được nữa.

Tăng Lý rõ ràng vẫn chưa trông thấy Vu Dịch. Cô cầm tờ rơi mà người ta dúi vào tay, phe phẩy quạt, mắt nhìn ngó xung quanh, mãi đến khi Vu Dịch đi tới gần, cô mới phát hiện ra anh. Cô hoảng hốt bật ra một câu: “Chú…”, nói được một nửa, cô lập tức dừng lại, sửa thành: “Vu Dịch!”. Sau đó, cô gượng gạo cười, cúi đầu cắn môi, hai chiếc răng thỏ lộ ra.

Những cô bạn gái của Vu Dịch trước kia ai nấy đều xinh đẹp, nhưng không người nào nhu mì như Tăng Lý.

Vì thế anh thay đổi chủ ý, quyết định hẹn hò với cô, không ai có thể ngăn cản được.

Về sau, mẹ Vu biết chuyện, tức giận đến nỗi suýt nữa nghẹn thở, hai người vì vậy mà cãi nhau một trận. Vu Dịch tưởng rằng mâu thuẫn này còn kéo dài, nhưng không biết vì sao đột nhiên mẹ thay đổỉ suy nghĩ, để mặc mọi thứ tự anh quyết định.

Quãng thời gian còn ở trong nước, anh đưa Tăng Lý đi du lịch khắp nơi, trong lòng luôn tràn ngập vui vẻ.

Lúc ở trên núi Đông Sơn, anh thật sự đã nghĩ tới chuyện tương lai, bởi vì Tăng Lý rất tốt, khiến anh lần đầu tiên có ý nghĩ muốn một cuộc sống ổn định.

Thế nhưng, sau khi Vu Dịch trở lại trường học, mỗi người một nơi, quan hệ không còn ngọt ngào như ban đầu nữa, đắng cay dần dần lộ diện. Anh bắt đầu sợ liên lạc với cô.

Một thời gian sau, Vu Dịch mới biết sự thật về bệnh tình của mẹ, hóa ra bà bị ung thư, căn bệnh khiến người ta trở tay không kịp. Anh đột nhiên nhụt chí, đột nhiên không muốn làm trái ý nguyện cuối cùng của mẹ. Hơn nữa thời điểm ấy, tình cảm giữa anh và Tăng Lý cũng đã lâm vào cục diện bế tắc. Thế nên anh gọi điện cho cô, nói không muốn tiếp tục ở bên cô, nói anh đã yêu người khác.

Anh nghĩ, hóa ra mình không hề chín chắn như anh vẫn tưởng, không có cách nào khiến tất cả mọi việc được như ý muốn. Trước giờ anh hoàn toàn không nghĩ, Tăng Lý lại yêu anh sâu đậm đến vậy. Anh cho rằng, cô cũng như những người bạn gái trước đây của anh, quay lưng một cái là có thể quên anh đi.

Mãi đến một ngày nào đó của mấy năm về sau, gia đình chị Vu Nam chuyển nhà tới thành phố A, lúc dọn dẹp tủ đồ nhặt được một phong thư, bấy giờ mới nhớ ra phong thư này gửi cho Vu Dịch mà chị quên chưa đưa.

Đến Tết, Vu Nam gửi cho Vu Dịch một ít thực phẩm làm lẩu, nhân tiện gửi kèm cả bức thư kia.

Vu Dịch hồ nghi mở bức thư ra, lớp phong bì đầu tiên là lời giải thích của chị Vu Nam, lớp phong bì thứ hai là địa chỉ nhà anh do Ngải Cảnh Sơ viết, lớp thứ ba mới là chữ của Tăng Lý.

Anh chỉ đọc một trang giấy, không có dũng khí đọc tiếp nữa. Cảm giác ân hận cơ hồ đang giày vò trái tim anh.

Một tình cảm trong sáng và chân thành như thế, vậy mà anh đã để vuột mất.

Đêm đó, anh không đọc thêm dù chỉ một chữ, lập tức châm lửa đốt lá thư.

Sau khi an táng mẹ, Vu Dịch không đi ngay. Trước khi về nước anh đã xin nghỉ phép dài hạn, vốn định dành thời gian ở bên mẹ lúc cuối đời, ai ngờ chưa kịp xuất phát thì đã nhận được tin dữ.

Vu Dịch tranh thủ vài ngày để giải quyết một số việc vặt, xong xuôi, tự nhiên không có việc gì làm, một người vốn bận rộn như anh đương nhiên không quá quen với sự rảnh rỗi. Vậy nên cả ngày anh lang thang đi bộ trong thị trấn, thỉnh thoảng hẹn vài người bạn cũ đi ăn. Mãi đến một ngày, đang đi trên đường, Vu Dịch bắt gặp bố của Tăng Lý, biết được tin Tăng Lý sắp kết hôn.

Bố Tăng còn nói, Tăng Lý không định tổ chức tiệc cưới chỉ đến cục dân chính lĩnh giấy chứng nhận rồi mời phụ huynh hai nhà và một vài người bạn thân tới dùng cơm.

Vu Dịch nghe xong, tâm trạng rối bời, tiếp đó bố Tăng nói những gì, anh đều không nghe thấy.

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng rõ, Vu Dịch đã một mình lái xe vào thành phố A. Lúc anh tới trước cổng cục dân chính, người ta vẫn chưa đi làm. Anh dừng xe ở đối diện bên kia phố, tuy rằng xa nhưng vẫn thấy rõ người ra người vào.

Chín giờ.

Mười giờ.

Mười một giờ.

Mãi đến giờ nghĩ trưa, Vu Dịch cũng không trông thấy bóng dáng Tăng Lý đâu, không biết liệu có phải bố Tăng nói sai địa chỉ rồi hay không.

Ba giờ chiều, Tăng Lý rốt cuộc cũng xuất hiện cùng một đoàn người, không chỉ có hai người họ mà còn hai bên gia đình và mấy người bạn.

Mái tóc dài đen nhánh được cô búi gọn sau đầu. Cô ăn mặc rất đơn giản, chỉ một chiếc sườn xám cách điệu màu trắng sữa, nhưng lại khiến anh nhớ tới dáng vẻ của cô năm xưa, khi cô thổ lộ tình cảm với anh, khi anh trông thấy cô ở bến xe thành phố A.

Vu Dịch từ xa thấy cô trò chuyện vài câu với những ngườii đi cùng, sau đó cô vô tư khoác lấy cánh tay Ngải Cảnh Sơ đi vào cục dân chính.

Vu Dịch đóng cửa sổ xe, bật nhạc rock, mở loa lớn hết cỡ rồi nhấn ga, xe lao đi vun vút.

Đóa bách hợp trắng yêu kiều kia, anh mãi mãi sẽ không được chiêm ngưỡng nữa.

Lời cuối sách

Tôi vốn có một cảm giác sợ hãi xen lẫn kính nể đối với những người hành nghề y.

Ý tưởng về câu chuyện này lần đầu tiên nảy ra trong đầu là khi tôi đã hoàn thành Lương ngôn tả ý và trước khi viết Kí ức độc quyền, lúc ấy, tôi mới viết được khoảng năm ngàn chữ.

Quãng thời gian đó, vì lí do cá nhân nên tôi không thể giữ tâm trạng bình ổn để viết về một bác sĩ, thế nên tôi tạm gác lại, cuối cùng ngừng vô thời hạn, tôi chuyển sang viết Kí ức độc quyền. Khi bắt đầu viết tiếp Cũng chỉ là hạt bụi, thực ra trong lòng tôi vẫn chưa kịp thích ứng, từng cảm thấy vô cùng áp lực. Bởi vậy, viết được ba mươi ngàn chữ tôi liền đăng dài kì lên mạng, hi vọng nhận được sự khích lệ từ độc giả.

Thời thanh xuân của tôi gắn liền với nha sĩ. Hơn hai mươi năm đầu đời, tôi đã tiếp xúc với rất nhiều nha sĩ, trong đó có người tôi thích, có người tôi không thích; có người thấy lợi tối mắt, có người đáng để tôn trọng. Ngải Cảnh Sơ chính là hình mẫu một bác sĩ lí tưởng mà tôi và rất nhiều người trông đợi.

Ban đầu, cuốn tiểu thuyết này được định hướng là một câu chuyện về thời thanh xuân, một hồi ức không mấy tươi đẹp bị chôn sâu dưới đáy lòng, một người con trai ưu tú và một mối tình vừa chớm nở đã lụi tàn. Tôi vốn định bắt đầu viết từ thời điểm Tăng Lý mười lăm tuổi và miêu tả quá trình cô ấy trưởng thành, đáng tiếc, bản thân không quá hài lòng, vì vậy tôi quyết định chọn thời điểm Tăng Lý hai mươi tư tuổi làm vạch xuất phát, ở giữa đang xen những đoạn kí ức ngắn.

Tôi còn muốn chia sẻ một chút về tên tiểu thuyết, cái tên bắt nguồn từ câu thơ mà tôi rất thích: “Thế giới vi trần lí, ngô ninh ái dữ tăng”[1], vậy nên tôi lấy nửa đầu câu thơ làm tên sách, viết một câu chuyện thuộc về “Ngũ – Ninh – Ngải – Vu – Tăng”[2]. Mong muốn của tôi là có thể dành nhiều “đất diễn” cho Ngũ Dĩnh và Ninh Phong, tiếc rằng vì vấn đề độ dài nên phải giản lược đi khá nhiều tình tiết.

[1] Câu thơ của nhà thơ thời Đường – Lý Thương Ẩn. Hàm ý: Thế giới quá đỗi rộng lớn, vạn vật quá đỗi nhỏ bé, con người sống trong thế giới chỉ như một hạt bụi, hà cớ phải tự giày vò bản thân giữa yêu và hận?

[2] Chơi chữ dựa trên hiện tượng đồng âm trong tiếng Hán. Cách phát âm năm chữ của nửa sau câu thơ (ngô ninh ái dữ tăng) gần giống với cách phát âm năm chữ: ngũ (Ngũ Dĩnh), ninh (Ninh Phong), ngải (Ngải Cảnh Sơ), vu (Vu Dịch), Tăng (Tăng Lý).

Tăng Lý và Vu Dịch của ngày xưa khiến người ta phải thở dài tiếc nuối, đôi khi chúng ta tưởng mình đã yêu một người, nhưng lại không biết, có lẽ không phải chúng ta yêu người đó, chỉ là một thứ cảm giác mà thôi.

Khi hồi tưởng về mối tình đầu, Tăng Lý từng hai lần nhắc tới lời thoại trong bộ phim điện ảnh Beyond the clouds.

Nếu anh nói “anh yêu em” thì sẽ thế nào?

Thì sẽ giống như thắp một ngọn nến mập mờ trong căn phòng sáng rực.

Tăng Lý cả hai lần đều hiểu lầm ý câu nói đó, về sau cô mới hiểu ra: Tình yêu rất mong manh, nó chỉ như một ánh nến yếu ớt được thắp giữa căn phòng sáng rực, chẳng hề quan trọng.

Truyện còn có chi tiết Tăng Lý đọc được lời thoại kia trong một cuốn tạp chí, thực ra tôi cũng đã từng trông thấy nó trong tạp chí khi mười chín tuổi, đến tận bây giờ, nguyên văn những câu chữ ấy vẫn còn mới mẻ trong kí ức của tôi.

“Nếu anh nói “anh yêu em” thì sẽ thế nào?

Thì sẽ giống như thắp một ngọn nến mập mờ trơng căn phòng sáng rực.

Đạo diễn Antonio đang diễn giải về khoảng cách và sự cố chấp trong quan hệ giữa người với người.

Tình yêu, có thể vô cùng vui vẻ, cũng có thể chẳng chịu nổi một cú đả kích…”

May mắn thay, cuối cùng Tăng Lý đã gặp được Ngải Cảnh Sơ.

Và bạn, gặp được một người nào đó.