Cầu Ma

Chương 164: Ta Là Ai


Sương mỏng, hình ảnh ký ức như sông dài chảy, từng hình ảnh Tô Minh quen thuộc nhấp nháy trước mặt hắn.

Đó sẽ là ký ức quý giá nhất, bởi vì hình ảnh nở rộ giữa sống và chết, là rực rỡ giữa đoạt xá và bị đoạt.

Ý thức Tô Minh hoảng hốt nhưng hắn vẫn nhìn đằng trước. Hắn muốn biết phần ký ức mình đánh rơi rốt cuộc ẩn chứa cái gì.

Hàm Không cũng đang nhìn trí nhớ của Tô Minh, khi nuốt ý thức của hắn thì y sẽ đem thân thể Tô Minh luyện thành phân thân thuộc về mình.

Trong ký ức Tô Minh nhìn đến hình ảnh lặp lại, đó là lúc hắn bước vào nơi này, năm tháng ngược dòng trở lại bốn năm trước. Cái đêm mưa trời đất dậy sấm, một khe hở to lớn xuất hiện. Khe hở khiến trời đất biến sắc, khiến sấm sét dừng lại, nước mưa đứng lặng.

‘Chính là đây!’ Ý thức của Tô Minh run rẩy. Năng lực Hòa Phong chỉ có thể kéo dài xem đến đây thì không thể chịu đựng lực hút khủng bố từ hòn đá trong người Tô Minh truyền đến, không thể không từ bỏ.

Nhưng hôm nay đổi lại Hàm Không, nguyên thần Hàm Không mạnh hơn Hòa Phong vô số lần, Tô Minh hy vọng có thể trông thấy điều khác!

‘Ủa! Trong linh thể của ngươi có cái gì! Đây là cái gì!!!’ Đột nhiên truyền đến thanh âm của Hàm Không, trong giọng nói lộ ra kinh ngạc thậm chí ẩn chứa kinh khủng và khó tin.

‘Điều này…không thể nào…’

Khoảnh khắc giọng Hàm Không xuất hiện, trước mặt Tô Minh sương mù tản ra, hình ảnh ký ức mạnh biến đổi. Lần này là trong khe hở đêm mưa thời gian trôi qua.

Hình ảnh biến đổi, xuất hiện trước mặt Tô Minh là khoảng tối tăm vô tận. Kỳ lạ là dù tầm mắt tối đen nhưng Tô Minh vẫn có thể cảm nhận được trong đó trôi nổi một thân thể.

Thân thể trôi tại đó không động đậy, nhắm mắt. Từ người đó Tô Minh cảm nhận sự quen thuộc, hắn biết người này là chính mình.

‘Mình rốt cuộc xem đến chỗ này. Nhưng lúc đó mình luôn hôn mê nên không có trí nhớ…đây không tính là mất trí nhớ!’ Tô Minh thì thào.

Hình ảnh tĩnh lặng thật lâu không thay đổi, xuất hiện tình huống này khiến Tô Minh có cảm giác không tốt. Hắn trở nên sốt ruột, dường như hiểu được điều gì.

‘Lâu vậy mà ký ức vẫn dừng tại chỗ này…rốt cuộc đã trôi qua bao nhiêu nhiêu năm…’

‘Chết tiệt, vật đó rốt cuộc là gì! Ngươi kêu ta đoạt xá nhưng ta làm sao đoạt được!’ Giọng chấn kinh của Hàm Không vang vọng trong ý thức Tô Minh. Bây giờ nguyên thần khổng lồ của Hàm Không đang nhanh chóng thu nhỏ lại, dường như trong người y có dòng chảy tối tăm hấp thu hết mọi thứ.

Tô Minh không thèm để ý những điều đó, mờ mịt nhìn hình ảnh trong sương mù, nhìn hắc ám tĩnh lặng, không nghĩ ra đã qua bao nhiêu năm tháng.

Không biết đã bao lâu, khi tiếng gầm phẫn nộ của Hàm Không ngày càng yếu ớt, Tô Minh bỗng nhìn thấy không gian tối đen thật lâu sau lần đầu tiên biến đổi!

Biến hóa này đến từ thanh âm khàn đục bình tĩnh!

“Vì sao.”

Giây phút nghe giọng nói đó, ý thức của Tô Minh run rẩy kịch liệt gần như tiêu tán. Trong mắt hắn mê mang bị rung động thay thế. Hắn quen thuộc thanh âm này, đó là của hắn!

‘Mình có nói câu này khi nào chứ…’ Tô Minh thì thào. Hắn nhìn thấy hình ảnh cả đời khó thể quên!

Trong hình ảnh, hắn nhìn thấy chính mình!

Hắn thấy mình đứng trong hắc ám, đôi tay, đôi chân, đầu, có năm xiềng xích to lớn xuyên qua thân thể treo giữa không trung. Năm sợi xích lan tràn vô tận không biết thông tới đâu.

Hắn thấy mình nhắm mắt, dù bị treo, dù thân thể tràn ngập máu tươi nhưng không hề lộ ra biểu tình thống khổ.

‘…là mình ư…’ Ý thức của Tô Minh rung động chưa từng có.

Hắn trông thấy mình bị trói giữa không trung, trên mặt không có vết sẹo mảnh vỡ Man tượng Ô Sơn để lại.

Hắn thấy mình ở giữa không trung, trước mắt là một cái đầu to. Cái đầu lớn hơn mình gấp trăm lần, mái tóc đỏ rực, sắc mặt uy nghiêm dữ tợn.

Cái đầu này hai lỗ tai đeo khuyên xương rắn, trên trán có ấn ký tia chớp. Trên mặt cái đầu có thể thấy nhiều hoa văn dường như tự nhiên hình thành, tỏa ra hơi thở hoang dã.

Cái đầu mở to mắt, dù trong mắt ảm đạm không sức sống nhưng khi Tô Minh trông thấy cái đầu thì như thấy trời sụp đất nứt. Đó là áp lực không thể hình dung, bễ nghễ chúng sinh.

Bất cứ ai đứng trước cái đầu này đều sẽ cúi đầu, run rẩy sùng bái.

Nhưng dù sao nó đã chết rồi. Một thanh kiếm đỏ thẫm xuyên qua đỉnh đầu cái đầu, đâm xuyên từ bên dưới lộ nửa thân kiếm.

Cùng lúc đó, Tô Minh còn thấy trên cái đầu có chín cây đinh đỏ cắm bên trong.

Tô Minh ngơ ngác nhìn cái đầu, nhìn đằng trước mình bị dây xích treo lơ lửng. Hắn dọc theo tầm mắt nhìn thấy trên chuôi kiếm đâm xuyên cái đầu một thân hình ngồi xếp bằng.

Thân hình ấy mặc đồ rộng thùng thình, xem không rõ khuôn mặt. Nhưng giây phút Tô Minh nhìn người nọ, ý thức lập tức tràn ngập cảm giác lạnh lẽo, hóa thành khẩn trương, e sợ.

“Đây là số mạng của ngươi, ngươi không thể chối bỏ.” Thanh âm lạnh lùng như truyền đến từ chốn xa xôi, vang vọng trong nơi hư vô, tựa như giáng xuống phép tắc thật lâu không tán đi. Bất cứ sinh linh không tuân theo phép tắc thì sẽ bị trừng phạt.

‘Đế…đế…’ Thanh âm run rẩy yếu ớt mang theo kính sợ và kinh hãi của Hàm Không vang vọng trong ý thức của Tô Minh.

Y chia ra một nửa lực lượng nguyên thần đối kháng với lực hút ngày càng mạnh trong người Tô Minh, còn lại một phần nhỏ nguyên thần thì trông thấy mọi thứ Tô Minh thấy.

Khi y trông thấy cái đầu to lớn thì đã sợ hãi, trông thấy thân hình trên chuôi kiếm đâm xuyên cái đầu, nghe thanh âm kia thì nỗi sợ trở thành ác mộng khiến y sợ đến cực hạn.

“Ta từ chối.” Tô Minh trông thấy mình bị treo lơ lửng giờ đây mở mắt ra, trong mắt tĩnh lặng, bình tĩnh đến đáng sợ. Khoảnh khắc hắn mở mắt, Tô Minh thấy dưới hốc mắt chính mình có một vệt máu. Vệt máu này như là bỗng xuất hiện, rất nhanh hiện rõ ràng, đó là vết sẹo ở Ô Sơn mà hắn không muốn xóa nhòa.

“Ngươi khiến…ta thật thất vọng…nhưng ý chí của ta, ngươi không thể từ chối.” Thân hình ngồi xếp bằng trên chuôi kiếm vẫn không thể trông rõ hình dáng, nhưng có thể thấy đáy mắt y lạnh lùng vô tình.

Giây phút Tô Minh trông thấy ánh mắt kia, ý thức hắn nổ tung, xuất hiện cơn đau bị xé rách, khiến mọi thứ hắn trông thấy tan vỡ hòa thành vô số mảnh vụn.

“Đế Thiên, ngươi lừa ta!!! Ngươi lừa ta…ta…”

Cùng lúc đó, một tiếng hét thảm thê lương vang vọng. Thanh âm này là của Hàm Không. Tiếng hét thảm nhanh chóng yếu ớt, đến cuối cùng như tan thành mây khói.

Mọi thứ đều biến mất, óc Tô Minh không ngừng chấn động, dường như có mười vạn sấm sét liên tục nổ, khiến tất cả điều hắn thấy tan biến. Sương mù đằng trước nhanh chóng biến đậm, mọi thứ như chưa từng xảy ra, chỉ có ánh mắt đó như xuyên thấu sương mù ký ức rơi trên người Tô Minh.

[Ngươi khiến ta…thật thất vọng…]

Tô Minh mạnh chấn động mở mắt ra, cả người ướt đẫm mồ hôi. Giây phút mở mắt, khóe miệng hắn tràn máu tươi, không thể chịu đựng hộc ra búng máu. Ngay cả mặt nạ cũng bị ngụm máu này bắn ra, lộ ra khuôn mặt tái nhợt mê mang.

Trên mặt hắn, bên dưới đôi mắt, vết sẹo lúc ở Ô Sơn ửng đỏ.

Tiếng hít thở dồn dập truyền ra từ chỗ Tô Minh. Hắn thở gấp, mắt tràn ngập tơ mắt, đôi tay bấu mặt đất, thân thể run bần bật.

“Đây chính là một phần nhỏ ký ức mình đã mất ư…” Thật lâu sau, Tô Minh lau đi máu tươi nơi khóe miệng, nhìn xung quanh hắc ám, thì thào.

“Mình thật sự bị xóa đi một ít trí nhớ. Người xóa trí nhớ có phải là Đế Thiên trong miệng Hàm Không!?”

“Y là ai, y đến từ đâu, y là người nào của mình…”

“Trong ký ức bị mất, mình đã từ chối, vì sao…”

“Còn có cái đầu dưới thân, cái đầu này rõ ràng là người Man tộc, đó là ai…” Cơ thể Tô Minh run rẩy, hắn nghĩ tới Nam Thiên đã nói, Man Thần thứ hai mất đi cái đầu.

“Chỉ một cái đầu đã khiến mình thấy kinh khiếp, trừ phi đầu này là của Man Thần đời thứ hai!”

“Đế Thiên, Đế Thiên, Hàm Không trước khi chết từng hét thảm nói Đế Thiên lừa dối. Đế Thiên này rốt cuộc là ai…” Tô Minh thì thào, sắc mặt hoang mang.

“Ta…là ai…Túc Mệnh, Tô Minh.” Tô Minh mạnh ngẩng đầu, không có tiếng gầm mà vẫn là thanh âm thì thào chỉ có hắn nghe thấy.

“Ta, là ai…” Tô Minh mê mang cười thảm, đôi mắt hắn tựa như dã thú bị thương, cô độc sống, như người mất đi trí nhớ không tin mọi thứ thấy trước mắt, như cổ thụ đã quên tuổi mình. Dường như giọt nước trong tay không chịu nổi một lần vung trôi đi mất.

Tô Minh nửa quỳ tại đó, dường như lãng quên chính mình. Hắn vốn tưởng sẽ nhận được đáp án, nhưng đáp án này khiến hắn càng thêm mê mang.

“Đây chính là số mệnh sao…tựa như đoàn tóc, tìm không thấy đầu, tìm không thấy đuôi.” Hai mắt Tô Minh nhắm chặt, hắn nghĩ không rõ, cũng không muốn ra ngoài, thà một mình ngồi trong hắc ám lặng lẽ tìm kiếm.

Bây giờ hắn bỏ qua Hàm Không chết bên trong mình, nguyên thần vỡ nát trừ bị hòn đá trong linh thể hấp thu một ít, còn lại hóa thành từng điểm sáng lượn lờ bên ngoài linh thể thức hải của hắn, chậm rãi bị hấp thu.

Hắn cũng bỏ qua trong người khối Man cốt phản tổ Tế Cốt cảnh bị Hàm Không đưa vào, vì y đã chết mà chậm rãi hòa tan bên trong Tô Minh. Theo nó hòa tan, máu trong người Tô Minh đang lấy tốc độ kinh người nhanh chóng di chuyển, hấp thu.

Như trước đó Hàm Không đã nói, nếu ngươi không chết thì chính là tạo hóa!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.