Chương 100: Ngay Mặt Cắt Đầu!

Cầu Ma

Đăng vào: 2 năm trước

.

Luồng sáng đỏ từ bên cạnh lướt qua, biến mất không thấy bóng dáng.

Tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc run lẩy bẩy, bên cạnh gã chỉ còn lại một tộc nhân, cũng đang run rẩy. Chúng liếc nhau, đều trông thấy sợ hãi trong mắt đối phương. Chúng không biết kẻ địch là thú hay người, nhưng mới nãy thấy đằng sau ánh đỏ bềnh bồng vô số sợi tơ cho người ảo giác giống tóc.

“Ai!!! Ngươi là ai, đi ra!!!” Tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc còn sống sót lập tức gào thét.

Trong tiếng gào đó, tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc mặt tái nhợt, nâng lên tay phải nhấn trước ngực. Bỗng chốc toàn thân gã bùng phát ánh sáng đỏ. Gã đã bị thương nhưng không để ý tới đổi lấy khoảng thời gian ngắn cuồn cuồn khí huyết. Này không phải vì chiến đấu mà là để phát động tốc độ cao nhất. Gã chạy nhanh trong rừng, thoáng chốc đã biến mất tại rừng cây tăm tối.

Tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc gầm rống định xoay người bỏ chạy, nhưng lúc này gã mạnh run lên. Chỉ thấy đột nhiên xuất hiện ánh đỏ vòng quanh người, Tô Minh hóa thành cái bóng đứng sau lưng người đó.

Khóe miệng tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc chảy máu, toàn thân đau nhức, bị từng sợi tơ trăng trói lấy cứa sâu vào thịt, siết chặt, làm gã cảm nhận đến tử vong. Hiện giờ gã mơ hồ nghe thấy sau lưng có tiếng hít thở, giãy dụa muốn quay đầu nhìn một cái kẻ thần bí khiến gã thấy khủng bố rốt cuộc là ai.

Nhưng gã không thể ngoái lại, thân hình run lẩy bẩy chia năm xẻ bảy.

Tô Minh thở hồng hộc. Từ khi bộ lạc bắt đầu di chuyển thì hắn luôn chiến đấu, lúc trước trong người đã ẩn giấu vết thương, nếu không phải là đêm trăng có ánh trăng, thân thể hắn từ từ hồi phục, đã sớm không thể chống đỡ ngã gục.

Tối nay là trăng tròn, lực lượng thần bí trong ánh trăng đạt tới đỉnh điểm, khiến máu trong người Tô Minh như sôi trào, khiến hắn kéo dài càng lâu hơn, khiến hắn miễn cưỡng ép xuống thương ẩn, hoàn thành trận tàn sát.

Trong tay hắn nắm ba cái đầu, nhìn rừng cây phía xa, bình tĩnh tiến lên từng bước một.

“Chỉ còn một mình ngươi, tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc. Thân phận của ngươi cao quý như vậy, ta sẽ để ngươi chết thật sáng lạn, nhưng điều kiện là ngươi phải chạy nhanh chút, mau chóng tìm tới viện binh của ngươi.” Tô Minh nhếch môi, chạy nhanh tới trước, hóa thành ánh đỏ kéo theo vô số tơ trăng chạy đi.

Tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc, gã đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, địa vị cực cao quý. Trong toàn bộ lạc trừ Man Công và Tất Túc ra, thì gã có quyền nhất. Vốn gã nên là mang theo nhiều tộc nhân, hung tợn cướp đoạt sinh mạng Ô Sơn bộ lạc. Ở trước mặt đám tù nhân đàn ông Ô Sơn bộ lạc, hưởng thụ đàn bà Ô Sơn bộ lạc. Khi họ khóc lóc và giãy dụa thì uống rượu, cười như điên chà đạp, sau đó vặn xuống cái đầu đàn ông Ô Sơn bộ lạc tức giận đến tột đỉnh, để mình đạt được khoái cảm điên cuồng.

Đây là gã khát vọng, đây là ước nguyện lúc Man Công ra lệnh xâm nhập Ô Sơn bộ lạc. Gã thậm chí nói ra nguyện vọng này với các tộc nhân, trong tiếng hú quái dị hưng phấn của các tộc nhân, trận chiến tranh mở màn.

Nhưng hiện tại gã cực kỳ chật vật, bị thương, toàn thân đẫm máu, không có ý chí chiến đấu. Đầu tiên gã bị Ô Sơn bộ lạc kháng cự chấn động, bị Nam Tùng tổn thương, sau đó lúc bỏ chạy kịp phản ứng lại, đang định chữa trị xong truy đuổi thì gặp phải sự thần bí tựa cơn ác mộng.

Tộc nhân chết trước mặt gã, đầu và thân thể tách ra, khiến gã cảm giác cực kỳ sợ hãi. Gã không nhìn thấy đối phương, chỉ có thể trông thấy cầu vồng đỏ.

Gã cực kỳ mệt mỏi, không có can đảm quay đầu chiến đấu một phen. Gã càng không dám tự nổ sợi máu. Bởi vì gã không phải Man Sĩ bình thường, gã là tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc. Bởi vì gã biết viện binh Hắc Sơn bộ lạc đang trên đường tới, thậm chí rất có thể ở cách mình không xa. Chỉ cần gã chạy nhanh chút là có thể hội hợp cùng họ.

Giờ đây trong miệng gã không ngừng trào ra máu tươi, thân thể mệt gấp đôi. Mới nãy bùng phát, bây giờ tùy theo ánh sáng đỏ quanh người biến u ám cũng đã đến cực hạn. Lảo đảo chạy nhanh, gã không dám dừng lại, nhưng tốc độ không thể không chậm chút.

Ngay lúc gã chạy hơi chậm thì sau lưng, tiếng hú quái dị khiến gã sợ muốn chết lại vang lên. Tiếng hú này rất giống với Hắc Sơn bộ lạc phát ra lúc đuổi giết tộc nhân Ô Sơn bộ lạc, nhưng càng thê lương hơn.

Nghe vào tai tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc, tinh thần sắp thác loạn, cùng lúc vang tiếng rít bay thẳng tới lưng tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc. Gã nghiến răng mạnh xoay người, gào lên đánh ra một đấm. Nhưng giây phút đấm ra, xuất hiện trong tầm mắt gã là một cái đầu bị quăng tới.

Một đấm đánh vào đầu, tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc trông thấy trừ thịt nát ra còn có phương xa cầu vồng đỏ chợt lóe. Phía sau cầu vồng kéo rất nhiều sợi tơ, quỷ bí đáng sợ.

Hét thảm một tiếng, máu tươi bắn ra, nguyên cánh tay phải của tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc đứt rời khỏi thân. Ánh đỏ lấp lóe, tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc trơ mắt nhìn cánh tay phải vỡ nát.

Sợ hãi triệt để bao trùm tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc. Gã cắn đầu lưỡi, máu tươi theo khóe miệng chảy ra, sau lưng mơ hồ xuất hiện bóng con gấu đỏ máu. Gã chộp lấy nó mạnh quăng hướng rừng sâu trước mặt, nhờ lực lượng này, tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc vắt giò lên cổ chạy trốn.

Sau khi gấu đỏ bị tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc ném ra, lập tức toàn thân bị tơ trăng bao phủ, mấy vòng sau con gấu tan vỡ, hoàn toàn biến mất. Tô Minh xuất hiện, mặt tái nhợt nhưng đôi mắt vẫn bình tĩnh, chẳng qua khóe miệng vương nụ cười tàn nhẫn.

“Tính thời gian thì chắc cũng tới lúc rồi.” Tô Minh hít sâu, ánh trăng trên người hắn dung nhập vào miệng vết thương ở khắp người, điều hòa cơ thể, giúp hắn hoàn thành chuyện sắp làm.

Nhìn hướng tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc bỏ chạy, Tô Minh phóng người truy đuổi.

Tốc độ hắn rất nhanh, vượt qua cả tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc. Nhưng Tô Minh hành động không nhanh không chậm, mắt lấp lóe tia sáng kỳ lạ. Hắn biết bộ lạc chưa hẳn an toàn. Từ hành động của tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc, hắn không khó đoán ra, Hắc Sơn bộ lạc còn có viện binh.

Cho nên hắn không vội vã giết tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc, mà là bám sát theo. Người trong bộ lạc sống chung lâu sẽ sinh ra cảm giác máu thịt liên thông, có thể cảm ứng sự tồn tại của đối phương. Tô Minh biết điều này. Hắn không biết viện binh Hắc Sơn bộ lạc ở đâu, nhưng tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc chắc chắn biết.

Thông qua truy sát có thể tìm ra đám viện binh này, giết chết chúng thì tộc nhân có thể an toàn tuyệt đối.

Còn có một điều, chính là lúc tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc chết, cần có kỹ thuật chút. Để gã chết trước mặt đám viện binh, phá hủy ý chí chiến đấu của đám đó, để Tô Minh dễ dàng giết hơn.

Thời gian trôi qua, một tiếng đồng hồ sau, tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc phát cuồng chạy nhanh, đã mất cánh tay phải, nhưng giờ đây gã không cách nào để ý đến. Chạy như điên, trong mắt gã lộ ra khát vọng sống. Gã không muốn chết, có thể từ máu cảm nhận được viện binh bộ lạc cách không xa, ở ngay phía trước.

Gã thậm chí mơ hồ ngửi được hơi thở tộc nhân bộ lạc, trong mắt khát vọng sống càng đậm hơn. Hơn bốn mươi năm nay gã chưa từng chật vật như vậy, chưa từng sợ hãi đến thế, cảm giác này còn đậm hơn lúc đối diện Nam Tùng.

Bởi vì gã có thể thấy Nam Tùng, nhưng kẻ truy sát thần bí sau lưng thì từ đầu tới giờ gã không thấy rõ hình dáng, chỉ có luồng sáng đỏ như máu và vô số sợi tơ kéo dài.

Nhưng ngay lúc này, tiếng hú thê lương lại vang lên sau lưng gã. Thanh âm này tựa như hồi chuông tử vong, mỗi lần đều đem đến thống khổ và sợ hãi mà tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc không thể chống cự.

Gã thậm chí vừa nghe đến thanh âm đó liền hộc máu, vết thương trong người và mệt mỏi dường như không thể chịu đựng được nữa. Tựa như con chim bị thương, khi nghe thấy tiếng cây cung sẽ sợ hãi rơi xuống đất.

“Ngươi là ai? Ngươi rốt cuộc là ai???” Tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc lớn tiếng gào lên, mặt trắng bệch, lần nữa nhìn thấy nguồn gốc nỗi sợ.

Cầu vồng đỏ bay nhanh tới và thật nhiều sợi tơ vòng quanh bên ngoài người gã. Cánh tay trái của tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc bỗng nhiên tách khỏi thân thể, bùm một cái vỡ thành thịt nát.

Tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc hét thảm, đã tuyệt vọng. Nhưng tuyệt vọng hóa thành khát vọng sinh tồn cực kỳ mãnh liệt. Bởi vì bên tai gã lại nghe thấy từng tiếng hú quái dị. Chẳng qua tiếng hú không khiến gã sợ hãi mà là mừng như điên.

Đó là thanh âm thuộc về tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc!

Gã lớn tiếng hét lên, thân thể vội lùi ra sau, phát động lực lượng lớn nhất trong đời, điên cuồng chạy hướng truyền đến thanh âm tộc nhân. Gã đã không còn tỉnh táo, giờ trong đầu chỉ có ý nghĩ duy nhất, chính là hội hợp với tộc nhân.

Rất nhanh, trước mặt một mảnh đất không nhiều cây khô lắm, gã thấy trong rừng xuất hiện năm bóng người chạy nhanh tới. Gã rất quen thuộc mấy cái bóng kia.

Khi gã trông thấy tộc nhân, đám viện binh Hắc Sơn bộ lạc cũng trông thấy tộc trưởng của chúng, tộc trưởng địa vị cao quý luôn đứng nhìn xuống mọi người!

Chỉ là hiện giờ tộc trưởng trong mắt họ chật vật chưa từng thấy. Ánh mắt sợ hãi, toàn thân đẫm máu, mất đi đôi tay, thảm trạng của gã khiến viện binh Hắc Sơn bộ lạc sắc mặt biến đổi như gặp kẻ địch hùng mạnh, đương nhiên sẽ dâng lên sợ hãi. Chúng không thể tin, tộc trưởng dẫn theo nhiều người truy sát vậy mà bây giờ chỉ còn lại chính mình. Bộ dạng kinh sợ kia như gặp phải cái gì rất đáng sợ.

“Cứu ta!!!” Tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc nhìn thấy tộc nhân, từ trong tuyệt vọng hiện ra mãnh liệt vui sướng.

Nhưng đang vui mừng, khoảnh khắc tộc nhân sắp tới bên cạnh gã, lại có một cầu vồng đỏ chạy nhanh tới sau lưng tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc. Tốc độ rất mau, đảo mắt đã đến gần. Đám tộc nhân trơ mắt nhìn tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc thê lương hét và không cam lòng, ánh đỏ vòng quanh tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc, hất gã lên.

Tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc bay lên, phần eo bị đứt lìa, lúc chạy nhanh máu văng khắp nơi. Nửa thân dưới, đôi chân còn di chuyển, nhưng nửa người trên, đôi mắt tồn tại vui mừng, tuyệt vọng, trống rỗng dung hợp cùng một chỗ, đáng sợ khiến người nhìn lạnh run.

Mấy viện binh Hắc Sơn bộ lạc từng tên chấn động tinh thần, vẻ mặt kinh hoàng, sắc mặt tái nhợt. Tộc trưởng chết trước mặt chúng, việc mà cả đời chúng chưa trải qua, khiến tim chúng run lên, sợ hãi tràn ngập toàn thân.

Chúng trông thấy ánh đỏ giết tộc trưởng lóe lên một cái hóa thành thân hình gầy gò. Thân hình ấy đeo cây cung to, trong tay cầm trường mâu, sau lưng ánh trăng hóa thành sợi tơ, như là áo choàng phất phới, khuếch tán phạm vi hơn mười mét.

Khí thế kinh người!

Đây là một thiếu niên, ít nhất thoạt nhìn là một thiếu niên, vẻ mặt bình thản. Thân hình gầy yếu kia cùng với ánh mắt bình tĩnh, lại như ẩn giấu sự đáng sợ cắn nuốt chúng sinh. Khiến đám tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc bị rung động vì cái chết của tộc trưởng, đem tất cả kinh hoàng tập trung trên người hắn.

Ngay cả tộc trưởng đều chết trong tay người này. Đám tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc tràn ngập hoàng sợ.

Trong ánh mắt kinh khủng, chúng trông thấy thiếu niên không thèm nhìn chúng cách tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc hơn mười bước, mà là ở cạnh thi thể tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc, dùng trường mâu, như cắt lấy xác thú, cắt xuống cái đầu tộc trưởng cầm trong tay. Lúc này hắn mới ngẩng đầu lên, liếc nhìn năm tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc cách không xa.

Hai mắt hắn có bóng huyết nguyệt, yêu dị cũng chất chứa bình tĩnh và đáng sợ khiến người run rẩy. Khoảnh khắc hắn nhìn tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc, những tộc nhân bản năng lùi ra sau vài bước. Đầu óc chúng trống rỗng, ánh mắt đã sợ đến cực điểm.

Người mà tộc trưởng sợ hãi, tộc trưởng còn chết trước mặt, sao chúng không sợ được. Đặc biệt hiện giờ sau lưng Tô Minh sợi tơ trăng bềnh bồng hơn mười mét, lóe ánh sáng lạnh lùng.

Nhưng trong năm người chúng bây giờ có một gã đàn ông bốn mươi tuổi, cả người gã run lẩy bẩy, mắt đỏ rực, trông bộ dáng rất giống tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc đã chết.

“Tên kia!” Gã đàn ông hét lớn một tiếng, bước ra một bước thẳng tới chỗ Tô Minh. Sau lưng gã, những tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc kiềm chế nỗi sợ, đi tới trước.

Tô Minh đứng cạnh xác tộc trưởng Hắc Sơn bộ lạc, mắt lạnh băng. Giây phút gã đàn ông vọt tới, hắn tùy ý vung tay trái ra sau. Một mảnh bột phấn đỏ bị khí huyết chấn động rơi xuống.

Cùng lúc đó, gã đàn ông đi ở trước nhất sắp tới mục tiêu thì bỗng toàn thân chấn động. Trên mặt gã xuất hiện sợi tơ trăng vô hình rạch mặt. Vết thương chảy ra máu như lửa đốt. Không đợi người này làm ra hành động gì, thân thể bỗng hóa thành sương đỏ bay lên trời.

“Tà…Tà Man!”

“Hắn là Tà Man!!!”

Từng tiếng kinh hô xôn xao bỗng vang lên. Chỉ thấy bốn tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc muốn xông lên giờ đây sắc mặt biến đổi, lập tức dừng bước, vẻ mặt cực kỳ hoảng sợ. Chúng lại nhớ tới hình ảnh lúc trước tộc trưởng chết, còn có nỗi sợ trước khi gã chết, khiến mấy người đó sợ vỡ tim.

Ngay lúc bốn tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc lùi lại, Tô Minh hành động!

Tơ trăng sau lưng bay lên, dưới trăng tròn trên trời, bốn tộc nhân Hắc Sơn bộ lạc kinh hoàng hoảng sợ, hắn xông lên.