Chương 3.

Áo Mưa

Đăng vào: 2 tháng trước

.

Tôi dẫn nàng đi dạo xung quanh, kể tên các vị thần linh được thờ phụng trong miếu. Ameko tới trước tượng thánh Mụ Tổ, vỗ tay hai cái rồi nhắm mắt cúi đầu cầu khấn. Động tác cầu khấn của nàng vô cùng thành kính, bởi vậy tôi dừng bước, nhìn nàng: “Em khấn gì vậy?” “Em mong tết Nguyên Tiêu năm sau còn được tới đây ngắm mưa pháo hoa.”

Ameko mở mắt, không quay đầu lại, nói với tôi bằng giọng kiên định. Bước ra khỏi cửa miếu, Ameko nhẹ nhàng cất tiếng hát, tôi buồn bực hỏi lại: “Ameko, cầu nguyện nên nói ước nguyện mà mình rất mong muốn nhưng lại không thể làm được, như vậy thần linh mới có thể giúp được. Ứớc nguyện dễ dàng vậy cần gì mượn thần linh chứ?” “Ước nguyện này của em quả thật rất khó làm được.”

“Sao lại như vậy? Năm sau anh chắc chắn sẽ lại đưa em đi. Cho nên, em đâu cần cầu xin Mụ Tổ nương nương?” “Thái-san…” Ameko dừng bước, im lặng một lúc lâu. Khi tôi sắp không nhịn được định lên tiếng hỏi, nàng mới nói:

“Tháng sau em sẽ về Nhật Bản.” Một tiếng “ầm” lớn đột nhiên vang lên không chút dấu hiệu, lại một quả pháo hoa nổ vang giữa bầu trời. Ameko giật mình, vô thức dựa sát vào người tôi, kéo nhẹ góc áo. Tôi thuận thế ôm lấy eo nàng, vỗ nhẹ lên bờ vai trấn an. Thực ra tôi cũng giật mình, có điều khiến tôi kinh ngạc, không phải pháo hoa đột nhiên nổ, Mà là những lời Ameko vừa nói. Pháo hoa chỉ nổ vang giữa bầu trời đêm đen kịt, nhưng câu nói của Ameko lại làm nổ tan mọi vui vẻ của tôi. Cuối cùng tôi cũng hiểu, vì sao khi Ameko chép bài “Sinh tra tử” lại rơi lệ. oOo

“Hy vọng Mụ Tổ nương nương phù hộ.” Ameko dựa vào người tôi, ngẩng đầu lên nhẹ giọng nói. “Ừm… Anh cũng mong rằng Mụ Tổ nương nương có thể giúp anh hoàn thành tâm nguyện.”

“Anh cầu gì vậy?” “Anh không thể nói. Vì nói ước vọng ra sẽ khó thành sự thật.” “Vậy sao vừa rồi anh còn hỏi em?”

“Anh tưởng em cầu cho Nhật Bản tiếp tục giàu mạnh!” Ameko ngạc nhiên ngây ra một lúc rồi cười nói: “Anh thật giảo hoạt.”

Nhân lúc vui đùa đó, chúng tôi linh hoạt rời nhau ra. Cũng thuận thế né tránh chuyện chia ly sắp diễn ra. “Anh mua đèn lồng tặng em nhé!” “Anh đừng tiêu pha vì em thế?”

“Giỏi thật nhé! Ngay cả từ ‘tiêu pha’ cũng đã biết dùng, xem ra anh dạy giỏi thật.” “Ha ha, Thái-san vốn là thầy giáo giỏi mà.” Nếu đã sắp chia tay, tôi mong rằng mình có thể tặng Ameko một thứ, cũng mong rằng sau này mỗi tết Nguyên Tiêu, thi thoảng nàng sẽ lại nhớ tới tôi. Tôi bước tới một quầy hàng bên miếu, mua một chiếc đèn lồng hình con heo màu đỏ. Năm nay là năm Hợi, đèn lồng hình heo màu đỏ trôn rất đáng yêu, tuy rằng phần lớn hình dán trên đèn lồng là cậu bé bút chì.

“Thái-san, cám ơn, A-Ri-Ga-Do, thankyou.” “Đừng khách khí, coi như quà anh cám ơn cô giáo Itakura ‘ép học’!” Ameko ôm chiếc đèn lồng hình con heo, mỉm cười vui vẻ.

“Đáng tiếc năm nay không phải năm con hổ.” Tôi nhìn hai chiếc răng khểnh của Ameko. (Tiếng Trung răng khểnh là 虎牙 – hổ nha) “Em giống hổ lắm sao?” “Răng em như hổ, tính lại như heo.”

“Vậy còn anh?” “Anh ngược lại với em, tính cách như hổ, hàm răng như heo.” “Ha ha… Anh thật thích đùa.”

oOo Lúc tan hội là cao trào nhất, đại khái do pháo hoa trên cao của công ty Sơn Thái. Công ty Sơn Thái là quán quân cả hai lần thi đấu pháo hoa quốc tế trước, pháo hoa trên cao của họ rất đẹp. Đồng thời lại có pháo hoa xoay tròn trên không trung, bay lượn tự do, như trăm ngàn con rắn bảy bày múa giữa không trung. Khi chút ánh sáng cuối cùng bị bóng tối thôn tính, tôi nhìn đồng hồ đeo tay: “Ameko, đến lúc về rồi.”

“Ừm. Tối nay qua đi nhanh quá, chẳng khác gì pháo hoa giữa bầu trời. Những thứ tươi đẹp đều thật ngắn ngủi.” Ameko thở dài một hơi rồi nói tiếp: “Sakura cũng vậy, chỉ cần một cơn gió thổi qua, một cơn mưa đổ xuống, lập tức tan tác khắp bốn phương, không chút lưu luyến.”

oOo Rời khỏi miếu Thánh Mẫu huyên náo rực rỡ, trên đường trở về, chúng tôi cùng giữ im lặng. Bầu trời rả rích mưa bụi. Rất nhỏ, như những chú muỗi luyện khinh công. Mưa bụi rơi xuống gò má, tích dần thành lớn, tụ thành hạt mưa, trượt xuống với tốc độ của nước mắt. Khi giọt nước mưa đầu tiên chảy qua khóe miệng, tôi nghĩ cũng nên mặc áo mưa vào. “Ameko, mình mặc áo mưa nhé?”

“Không sao đâu. Mưa nhỏ thôi mà, rơi xuống mặt rất thoải mái.” Ameko mỉm cười, không tỏ rõ ký kiến. Tôi nghe được chút run rẩy xen lẫn trong tiếng cười của nàng. “Ameko, em có lạnh không?”

“Ừm. Có hơi lạnh.” “Tốt nhất là mặc áo mưa vào thôi!” Ameko vẫn không trả lời tôi, tôi nghĩ chắc nàng sợ tôi nhận ra ý lạnh trong giọng nói của nàng. Tôi dừng xe ven đừng, quay đầu lại nói với Ameko.

“Ameko, anh kiên quyết mặc áo mưa.” “Ameko, anh còn nói ‘kiên quyết’ nữa rồi.” “Đúng. Anh kiên quyết.”

“Chẳng lẽ anh quên câu chuyện em kể rồi sao?” “Chính vì chưa quên nên anh mới kiên quyết.” “Anh đã biết chuyện này có ý nghĩa thế nào với em, vậy mà vẫn…”

“Đúng vậy, đương nhiên là biết. Vũ Cơ, mặc áo mưa vào nhé.” Ameko nghe tới “Vũ Cơ” ngạc nhiên một lúc rồi mới nhẹ giọng nói: “Em là Vũ Tử, không phải Vũ Cơ.”

“Không, em là Vũ Cơ. Hơn nữa anh cũng quyết định lấy một cái tên Nhật Bản, là Kato Chi.” (Kato Chi) Tôi mặc áo mưa vào, xốc phía sau lên, ra hiệu cho Ameko chui vào. Ameko do dự rất lâu, cuối cùng mới chui vào phía sau, đưa hai tay vào túi áo khoác tôi. Không bao lâu sau, mưa nặng hạt dần, rơi xuống trên mặt có cảm giác đau rát. Tuy thân thể lạnh đi, nhưng trong lòng tôi lại thật ấm áp. May là đi xe dọc theo bờ biển, không thì tôi phải thật cẩn thận kẻo xe máy rơi thẳng xuống vách núi. oOo

Trở lại nội thành, tôi còn cố ý đi vòng quanh đại học Thành Công ba vòng rồi mới về dưới nhà Ameko. “Ngủ ngon. Tối thứ năm gặp lại.” “Ừm. Cám ơn anh đã dẫn em đi xem pháo hoa, còn tặng em đèn lồng nữa.”

“Đừng khách khí.” Tôi vẫy vẫy tay, chuẩn bị về. “Thái-san…”

Trong tiếng khởi động của động cơ, tôi mơ hồ nghe giọng Ameko. “Em gọi anh à? Anh đã đổi tên họ thành Kato rồi!” Tôi quay đầu xe, trở lại bên cạnh nàng. Ameko đỏ mặt mỉm cười, gạt nhẹ mái tóc bị ướt nước mưa:

“Anh… Anh đợi em một chút, em cũng tặng anh một thứ.” Ameko nhanh chóng chạy lên lầu, khi xuống trên tay đã nhiều thêm một món đồ được bọc cẩn thận. “Có thể mở không?”

Ameko gật đầu. Tôi tháo sợi dây buộc màu đỏ, phát hiện bên trong là một viên socola lớn cỡ lòng bàn tay. Viên socola có hình một chú heo, bên trên còn viết hai chữ nhỏ “Tiểu Vũ”. “Ồ! Con heo này đáng yêu quá!” “Hi hi, cám ơn.”

“Thật trùng hợp, anh tặng em một con heo, em cũng tặng anh một con heo.” “Cái này do em tự tay làm đấy, lúc về anh nếm thử xe,.” “Em thật lợi hại, không ngờ còn biết làm socola cơ đấy.” “Cái này có gì đâu. Ở Nhật Bản, con gái làm socola trong ngày hôm nay là chuyện rất bình thường.”

“Vì sao vậy? Chẳng lẽ con gái Nhật Bản thấy tết Nguyên Tiêu chán quá hay sao?” Ameko nhìn tôi một cái rồi mỉm cười, giống như tôi vừa hỏi một câu hỏi rất ngốc nghếch. Nếu đã là câu hỏi ngốc nghếch, vậy tốt nhất là không nên biết đáp án, nếu không sẽ khiến tôi thấy mình càng ngốc. oOo

Lúc về chỗ trọ, bên tai như còn lưu lại ký ức tiếng pháo hoa nổ trên không trung, vang lên ong ong. Nhìn lại thời khóa biểu, mai là thứ tư ngày 15 tháng 2. Tiết đầu tiên là “Toán tạo hình phân dạng”, nên dậy sớm. Tối nay ở bên Ameko rất vui vẻ, tôi muốn nắm chặt lấy cảm giác đó, Lưu lại hồi ức vĩnh cửu trong nhật ký. Tôi bỏ cả nửa giờ, cuối cùng cũng tìm thấy quyển nhật ký bị vùi dưới đống sách báo với tạp chí. Mở nhật ký ra, không khỏi xấu hổ, lần gần nhất tập trung viết nhật ký đã là chuyện của ngày 10 tháng 9 năm 1994. Đó là ngày đầu tiên tôi gặp Ameko. Trên nhật ký viết: -Thứ bảy ngày 9 tháng 10 năm 1994. Thời tiết: Chiều âm u, tối mưa, sáng sớm có gió. Hôm nay là sinh nhật của Tín Kiệt, buổi chiều cậu ta gọi mình tới tham gia, còn bảo mình mang quà tới. Nên mang cái khỉ gì đến đây? Thứ mà gã Kiệt này thiếu chắc chỉ có gái thôi! Ha ha. Chọn bừa một quyển ngoài hiệu sách, ngay cả giấy gói cũng chẳng buồn mua, cho nên quyển sách chỉ được bọc bởi một lớp giấy, phía trên tặng kèm một cái dây thun. Tới mừng sinh nhật Tín Kiệt, ngoại trừ Trần Khánh Chương, Ngu Cơ và mình ra còn cả bạn gái Trần ở Đài Nam, bạn trai đáng thương của Ngu Cơ, và một cô gái tôi chưa từng thấy bao giờ. Cô ấy có vẻ rất ngượng ngùng, ngồi yên ở một góc, không nói một lời, hệt như một người đứng ngoài nhìn vào. Thật ra tôi rất muốn biết cô ấy là ai nhưng lại ngại hỏi trực tiếp, mãi tới tận khi Tín Kiệt giới thiệu chúng tôi với nhau. Không giới thiệu còn đỡ, giới thiệu cái khiến tôi giật nảy mình. Hóa ra cô ta là người Nhật Bản! Lần đầu tiên nói chuyện cùng cô ta, miệng đầy ngoại ngữ, hại mình rối bời cả lên. Nhất là còn vừa nói vừa cúi chào, chẳng khác nào đám ứng cử viên câu phiếu đề cử. Cũng chỉ có thể trách mình sinh ra tại nơi trọng lễ nghi, không thể không tuân thủ câu răn xưa: “Lai nhi vô vãng phi lễ dã”. Nhưng hôm nay cúi chào nhiều như vậy, mai lúc ngủ dậy có đau lưng đau eo không đây? Hôm nay là này tôi quen người Nhật Bản đầu tiên. Tôi xem xong 9/10 quyển nhật ký, lại nhớ tới tình cảnh lần đầu tiên gặp Ameko, không nhịn nổi bật cười. Sau đó viết rất linh tinh, lại thêm thói lười biếng, có khi cả tuần chỉ viết có một câu. “Ừm… Không có chuyện gì xảy ra. Cho dù có mình cũng không nhớ. Chuyện mà mình không nhớ được chắc chắn không quan trọng.” Tôi cười một lúc lâu, rồi mới chuẩn bị viết lại nhật ký ngày hôm nay. Đầu tiên đổi năm 1995 thành năm Bình Thành thứ 7, sau đó điền lên mục Date ngày 14 tháng 2. Hả? Ngày tháng này quen quá. Chẳng phải là…? Cuối cùng tôi cũng hiểu lý do Ameko cười tôi ngốc. Bởi vì hôm nay không chỉ là ngày mười lăm tháng giêng, tết Nguyên Tiêu âm lịch của Trung Quốc, Mà còn là ngày mười bốn tháng hai, lễ tình nhân của phương Tây. Trên mục thời tiết trong quyển nhật ký, tôi điền lên “mưa”. Rồi mới bắt đầu viết xuống mục nhật ký: “Năm Bình Thành thứ 7, ngày 14 tháng 2, mưa pháo hoa giữa bầu trời đêm trên miếu Thổ Thành Thánh Mẫu…”

oOo Chuyện Ameko phải về Nhật Bản nhanh chóng bị Ngu Cơ biết. “Sao Ameko lại phải về Nhật Bản?” Ngu Cơ tới hỏi tôi.

“You ask me, I ask who.” “Anh nói cái khỉ gì thế?” “Em hỏi anh, anh hỏi ai?”

Tôi nhún vai. Năm 1985 người Nhật Bản đánh chiếm Đài Loan, 50 năm sau, năm 1945 người Nhật Bản rời khỏi Đài Loan. Lại 50 năm qua đi, Ameko cũng định rời khỏi Đài Loan vào năm 1995. Lịch sử có vẻ vô cùng yêu thích con số 50. oOo Tiệc chia tay Ameko, Tín Kiệt và tôi, cả Ngu Cơ cùng Naomi Wada với Inoue Rena, Cùng tới “Hollywood KTV” trên đường Đông Ninh. Trần Doanh Chương không tới, cậu ta về Đài Bắc thăm bạn gái Đài Bắc của mình. Ameko là cô gái rất hay thẹn thùng, dường như cảm thấy micro có điện nên không chịu cầm micro hát. Naomi và Inoue lại vô cùng hoạt bát, vừa hát vừa nhảy vừa vỗ tay. Hệt như không có ai vậy, mặc sức cười đùa, không khác gì tiệc giáng sinh năm ngoái. Sau đó Ngu Cơ cùng phát điên với hai cô nàng kia. Còn Ameko chỉ mỉm cười nhìn lên màn hình, thi thoảng mấy máy môi. Tôi rất muốn giúp Ameko chọn một bài hát mà chỉ mình nàng hát được. Nghĩ tới nghĩ lui, tôi chọn bài “Tiếng lòng sau cơn rượu” của Giang Huệ. Đó là bài hát đầu tiên mà tôi dạy Ameko sau khi nàng dạy tôi bài “Đào Thái Lang”. “Ameko, hôm nay em là nhân vật chính. Hát đi!” Tôi đưa micro cho nàng, tặng nàng thêm một nụ cười cổ vũ. Ameko rụt rè nhận lấy micro, trong ánh mắt kinh ngạc của Tín Kiệt và ba cô gái khác, bắt đầu hát một mình. Giọng ca của Ameko rất ngọt ngào, có hơi giống Seiko Matsuda, may là tính cách không giống. Tuy phát âm còn không thật sự rõ ràng, nhưng không đến nỗi quá tệ. Nhất là khi hát tới câu: “Ngưng tâm bất phạ tửu hậu, hùng hùng nhất chủy ẩm hồ càn, thượng hảo túy tử mạch các hoạt┅┅

” (Con tim nghi ngờ chẳng sợ rượu nồng, uống như hổ gấu ngụm cạn khô, còn say thêm cả lúa bông này…) Rất chính xác! Tôi thậm chí không nhịn được hát lên thành tiếng. Ameko quả thật thông minh, học rất nhanh, đương nhiên cũng không thể bỏ qua công lao của thầy giáo này rồi. Ngu Cơ không biết hát tiếng Đài, không ngờ lại xấu hổ tới mức muốn đập đầu vào tường. Cái này cũng khó trách, nào có người Đài Loan nào chịu được cảnh người Nhật Bản hát được bài hát tiếng Đài còn mình thì không? Tôi với Tín Kiệt vờ kéo vai cô nàng lại, không phải vì quan tâm tới tính mệnh cô ấy, Mà là sợ phải đền cho quán tiền sửa tường phòng cách âm. Ameko hát xong, mỉm cười ngượng ngùng trước một tràng pháo tay. Sau đó nàng cũng không còn lý do từ chối nữa, đành theo các cô gái khác cùng hát những ca khúc được yêu thích. Nhưng nàng vẫn chỉ lặng lẽ ngồi hát, không hề đứng dậy huyên náo. Trong quán KTV cướp micro của con gái chẳng khác nào đoạt xương giữa miệng chó dại; Đều nguy hiểm tới tính mạng. Cho nên tôi và Tín Kiệt đều rất vô tội ngồi yên tại chỗ. Nhưng còn vô tội hơn, là lỗ tai bọn tôi. Trước khi lỗ tai tôi chuẩn bị chết trận, tôi đưa quyển danh sách bài hát cho Ameko. “Ameko, em vẫn chưa chọn bài nào cả. Em chọn một bài đi, anh hát với em.”

Ameko tuy vẫn xua xua tay, nhưng tôi lên giọng thầy giáo, ra lệnh cho nàng chọn một bài. Nàng lật đi lật lại danh sách, cuối cùng mới nói cho tôi một mã số. Không bao lâu, trên màn hình xuất hiện một bài hát tên “Koibito Yo” (Người yêu dấu ơi) Giữa tiếng ồ kinh ngạc của mọi người, Ameko cầm micro lên. Dường như nàng rất thích bài hát này, bởi vậy đứng dậy, chăm chú nhìn màn hình tivi. “Ka-Ra-Ba- thể-Ru, Yu-Gu-Re-Ha┅┅” (Lá khô lả tả giữa hoàng hôn) Ồ? Điệu nhạc này thật quen thuộc. Đây rõ ràng là bài hát của Mayumi Itsuwa trong băng nhạc tiếng Nhật mà tôi mua. Khác với vẻ cẩn thận từng chút một khi hát “Tiếng lòng sau cơn rượu”, khi hát bằng tiếng mẹ đẻ Ameko có vẻ rất tự nhiên. Bài hát với giọng nữ trầm của Mayumi Itsuwa giờ lại được hát bằng giọng trong trẻo của Ameko, Lại khiến tôi có cảm giác khác lạ. Ameko hát rất chăm chú, tôi gần như quên hẳn vẻ ngượng ngùng lúc mới vào phòng của nàng. Còn khi nàng hát tới đoạn “Ko-I-Bi-Do-Yo┅Sa-Yo-Na-Ra┅┅”, Ánh mắt lại từ từ chuyển từ màn hình tới chỗ tôi. Trong căn phòng u tối, ánh mắt Ameko lại như rực sáng. Có lẽ do tôi quá nhạy cảm! Dường như đã thấy ánh lệ ẩn hiện trong đôi mắt đó. Thật ra, Ameko đã quên mất một chuyện. Nàng chỉ biết tôi là một thầy giáo tiếng Trung rất giỏi, Mà lại quên rằng tôi cũng là một học sinh tiếng Nhật thông minh. Câu đó dịch sang tiếng Trung, chính là: “Người yêu ơi! Tạm biệt nhé!”

oOo Ngày 27 tháng 2 năm Bình Thành thứ 7, bầu trời Đài Nam đổ mưa trọn một ngày… Ngày 9 tháng 3 năm Bình Thành thứ 7, thứ năm, thời tiết bắt đầu ấm lên. Hôm đó là ngày cuối cùng Ameko còn ở Đài Loan. Đài Nam không hề mưa. Cho dù là Đào Viên vốn nhiều mưa, hôm nay cũng trời quang mây tạnh. Nguyên dàn nhân mã ở Hollywood KTV lại một lần nữa tụ tập tại đại sảnh của sân bay. Tôi và Tín Kiệt giúp Ameko gửi hành lý, Còn Ameko thoải mái trò chuyện cùng ba cô gái khác. Bầu không khí không hề có vẻ lưu luyến khó rời như trong tưởng tượng. Gửi hành lý của Ameko xong, Tín Kiệt ra hiệu cho nàng chuẩn bị lên máy bay. Ameko nhẹ nhàng gật đầu, đeo chiếc ba lô màu đỏ lên. Tiếng cười của bốn cô gái tới tận lúc này mới ngưng. Ngu Cơ lúc ở Hollywood KTV thiếu chút nữa thì tự đập đầu vào tường, giờ cũng đã bắt đầu nhỏ lệ. Ameko lại không hề khóc, nàng vỗ nhẹ lên vai Ngu Cơ an ủi. Sau đó đi về phía tôi và Tín Kiệt. “Ameko, chúc em thuận buồm xuôi gió. Về Nhật Bản nhớ liên lạc với anh thường xuyên nhé.”

Tín Kiệt bắt tay Ameko, chào tạm biệt nàng. Ameko chỉ mỉm cười gật đầu. Tới phiên tôi rồi, tôi nên nói gì đây? Lòng bàn tay đã bắt đầu đổ mồ hôi, chẳng lẽ lại không biết xấu hỏ nắm tay nàng? Còn cổ họng tôi lại đột nhiên cay cay, chẳng thốt lên nổi một lời. “Thái-san, cám ơn anh đã đến tiễn em. A-Ri-Ga-Do.” Ameko đột nhiên trở nên kính cẩn, hơn nữa cái lễ cúi người 90 độ đã lâu không thấy cũng lại xuất hiện.

“Đâu đâu, nên thế mà.” Ameko vẫn mỉm cười lúc tạm biệt những người khác, sao khi đối mặt với tôi lại nghiêm túc đến vậy? “Thái-san, nửa năm nay đã được anh chăm sóc rất nhiều. A-Ri-Ga-Do.”

“Có gì đâu, em cũng đã giúp anh nhiều mà.” Hệt như lần gặp mặt đầu tiên, tôi cũng bị nàng ảnh hưởng, bắt đầu khách khí dần . “Thái-san, sau này mong anh cố gắng nhiều lên, sớm có ngày tốt nghiệp.”

Ameko nhìn bộ dạng bất an của tôi, không nhịn nổi bật cười. Lại lộ ra cặp răng khểnh đáng yêu. Nếu không có gì bất ngờ, tôi nghĩ đây sẽ là lần cuối cùng tôi được thấy hai chiếc răng khểnh đó. Nhưng tôi cũng phát hiện ra, hôm nay khi Ameko mỉm cười với những người khác, không hề lộ ra hai chiếc răng khểnh. Còn nụ cười của nàng, như có sức đẩy, khiến tâm trạng căng thẳng nặng nề của tôi nhẹ nhàng hơn không ít. “Ameko, anh kiên quyết bảo bạn bè gọi anh là Trí Hoằng. Còn bạn thân nên gọi anh là A Trí.” Hơn nửa năm nay, nàng vẫn luôn gọi tôi là “Thái-san”, cũng như tôi vẫn luôn gọi nàng là “Ameko”. Tôi mong rằng trước khi nàng đi, mình có thể nghe được tiếng gọi “A Trí” của nàng. Cho dù chỉ là “Trí Hoằng” cũng được.

“Em cũng kiên quyết bảo bạn bè gọi mình là Ameko. Còn bạn thân nên gọi em là Tiểu Vũ.” Tôi nghĩ, cuối cùng Ameko cũng hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ “kiên quyết”. “Tiểu Vũ – lên đường bình an, take care.” “A… A… A Trí.”

Ameko đỏ mặt, gọi khẽ một tiếng. Khiến tôi nhớ lại lần đầu tiên gọi “Ameko”, cũng a a suốt nửa ngày. “ ‘A’ là trợ từ, không có ý nghĩa. Thường thường người Đài Loan thích dùng A để gọi người khác, cũng tương tự như người Nhật Bản cổ đại. Nhưng tốt nhất em đừng nên gọi Tín Kiệt là A Tín, vậy sẽ lẫn lộn với vai chính A Tín mà Yuko Tanaka đóng đấy.” Tôi đúng là bệnh rồi, giờ là lúc nào mà còn len giọng dạy Ameko được. “Ha ha… Cám ơn thầy giáo đã chỉ dạy.” “Tiểu Vũ, hôm nay là thứ năm, coi như buổi học cuối cùng, cũng tới lúc thi cuối kỳ rồi!”

“Hai! Không vấn đề. Em cũng muốn kiểm tra anh.” “ ‘Non xanh còn đó’ câu tiếp theo là gì?” “ ‘Nước biếc chảy dài’ đúng không? Thầy Thái?”

“Tốt lắm. Tiểu Vũ, trò đã đậu học phần tiếng Trung, chúc mừng trò.” “A Trí, anh nói chúc mừng, vậy em hỏi anh ‘chúc mừng’ tiếng Nhật nói thế nào?” “O-Me-De-Do-Go-Zai-Mas, đúng không? Cô giáo Itakura?”

“I-Des-Yo! A Trí, học phần tiếng Nhật của trò cũng đã Pa-Su.” Đây không phải bầu không khí ly biệt. Tôi đột nhiên nhớ tới bài thơ năm chữ của Lý Bạch: “Tống hữu nhân” (Tiễn bạn) Trong đó có hai câu: “Phù vân du tử ý, Lạc nhật cố nhân tình” (Du tử: lòng mây nổi, Cố nhân: tình bóng chiều. Người dịch: Khương Hữu Dụng)Không ngờ bầu không khí trong bài thơ mà Lý Bạch viết 1200 năm trước, Giờ đọc lên vẫn khiến người ta rung động. Có điều, hai chữ “lạc nhật” có hơi bất kính với tổ quốc của Tiểu Vũ. “Thế nhé… A Trí, em đi đây. Mong anh chú ý giữ gìn sức khỏe. Sa-Yo-Na-Ra.”

“Phù vân” dẫu sao cũng chỉ trôi dạt một chốn, còn “lạc nhật” dẫu có không muốn, cuối cũng vẫn phải lặn xuống phía tây. “Tiểu Vũ, em cũng giữ gìn sức khỏe nhé. Sa-Yo-Na-Ra.” Tiểu Vũ ừ khẽ một tiếng, sau đó quay người theo lối lên máy bay. Trong khoảnh khắc khi nàng quay người đi khỏi, dường như có một tia sét đánh trúng trái tim tôi. Chẳng phải sấm sét xuất hiện trước cơn mưa sao? Sao khi Tiểu Vũ sắp rời khỏi , tôi mới cảm thấy kia chứ? Tôi không muốn thấy bóng lưng nàng biến mất trong cửa lên máy bay, cho nên nhanh chóng quay người sang chỗ khác.

“A Trí! ┅ A Trí! ┅Ma-De-Ku-Da-Sai!” (xin chờ một chút ) Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng gọi gấp gáp của Tiểu Vũ, nàng cũng nhanh chóng chạy về phía tôi. “Tiểu Vũ, xảy ra chuyện gì vậy? Quên mang cái gì à?” Tôi nhìn nàng với vẻ khó hiểu, cũng thật sự mong rằng nàng quên mang gì đó. Thậm chí mong rằng thứ nàng quên mang theo đủ khiến nàng không lên chuyến máy bay này nữa. Tiểu Vũ lắc đầu, khi ánh mắt nàng chạm mắt tôi, lại cúi đầu xuống. Sau đó cắn môi dưới, như dốc hết dũng khí nói:

“A Trí, em tặng anh một thứ.” Tiểu Vũ nhanh chóng lấy từ trong chiếc ba lô màu đỏ ra một món quà được bọc lại cẩn thận. “A Trí, mong anh vui lòng nhận lấy, Do-Zo.”

Tôi nhận lấy món quà, áng chừng trọng lượng, chắc là quần áo gì đó! “Tiểu Vũ, giờ đưa đồ ‘ép học’ có hơi muộn không?” Tôi giả bộ đùa bỡn một chút, song Tiểu Vũ lại không trả lời. Tôi phát hiện, khóe mắt nàng như ẩn như hiện vài giọt lệ. Trước khi lệ kịp chảy xuống bên má, Tiểu Vũ đã xoay người, nhanh chóng chạy vào cửa lên máy bay, Sau đó quay đầu lại vẫy tay tạm biệt tôi.

“A Trí! ┅Sa-Yo-Na-Ra! ┅Sa-Yo-Na-Ra! ┅┅ ” “Sa┅┅”Chữ Sa vừa rời miệng, tôi lại phát hiện mình không cách nào nói tiếp Yo-Na-Ra. Tiếng “Sa-Yo-Na-Ra!” vang vọng khắp đại sảnh trống rỗng của sân bay… Tôi về nhà, mở món quà ra xem, Mới biết nó chính là chiếc áo mưa màu tím đỏ đã làm bạn với Tiểu Vũ bao năm. Trên nút buộc của áo mưa, còn có tấm bùa bình an của đền thờ Meiji. oOo

Ngày 13 tháng 5 năm Bình Thành thứ 7, một ngày trước ngày của mẹ. Bầu trời Đài Nam vốn u ám đã lâu, rốt cuộc cũng đổ mưa. Đây là cơn mưa đầu tiên sau khi Ameko rời Đài Loan. Osaka giờ có mưa không? Tôi rất muốn biết. Càng muốn biết nàng có khỏe không? Có phải cũng nhớ tới tôi ở Đài Nam xa xôi này không? Bật dù lên, tới tiệm bánh Danby trên đường Đông Ninh. Trời mưa rất to, cho dù đã có ô nhưng vai trái vẫn bị nước mưa làm cho ướt đẫm. Mẹ thích ăn khoai môn, cho nên tôi chọn một cái bánh gato vị khoai môn. Lâu lắm rồi không về nhà, vừa hay nhân cơ hội này về đoàn tụ với gia đình. Cầm theo chiếc bánh gato, giẫm lên mặt đất đầy vũng nước, từ từ cất bước về nhà. Ồ? Trong hòm thư không ngờ lại có thêm một bức thư đã dính chút nước. Tôi sơ ý quá, lúc nãy ra khỏi cửa sao không để ý chứ? Tôi lấy phong thư được gửi từ Osaka ra khỏi hòm thư đã đọng chút nước mưa. Nét chữ cong cong vẹo vẹo, vừa nhìn là biết của Ameko. Thư mà Ameko viết, xem ra chắc chắn phải dính chút mưa mới xứng với cái tên. Thu ô lại, cầm bức thư của Ameko, đi thẳng lên lầu. Nhưng lại bỏ quên cái bánh gato vị khoai môn ở dưới nhà. Trong tiếng mưa rơi rung trời, tôi cẩn thận từng chút một mở bức thư… oOo Kính gửi Thái-san. Tối nay Osaka đổ mưa, mưa lớn như cơn mưa mà chúng mình đã cùng mặc chung áo mưa ở Đài Nam. Là lần đầu tiên anh kiên quyết. Em không khỏi nhớ tới anh, O-Gan-Ki-De-Su-Ka? Anh có khỏe không? Về lại Nhật Bản, đã gần hai tháng rồi. Thật ra em muốn viết thư cho anh sớm hơn, đặc biệt là đầu tháng tư, khi đó hoa anh đào ở Osaka đang nở rực rỡ nhất. Nhưng em không nhấc bút lên nổi, thường chỉ viết được một nửa rồi không cách nào tiếp tục được. Có lẽ do hơi thiếu không khí! Hay nên nói là, hơi thiếu dũng khí. Mãi tới tận tối hôm nay, bầu trời đêm Osaka trút xuống cơn mưa đầu tiên kể từ khi em trở về Nhật Bản. Em đột nhiên nhớ lại tình cảnh khi chúng ta mới gặp nhau. Dáng vẻ luống cuống tay chân của anh lúc đó, giờ em vẫn còn thấy buồn cười. Thái-san, khi thi lễ cúi người, đầu gối không được phép cong. Hiểu không? Học sinh ngoan của cô giáo? Nếu đầu gối cong đi, sẽ giống câu thành ngữ tiếng Trung mà anh dạy em đấy: “khom lưng khuỵu gối”. Em dùng câu thành ngữ này có chuẩn không? Thầy giáo thân ái của em. Hóa ra, chỉ cần có mưa, cho dù ở Nhật Bản hay Đài Nam, đều sẽ khiến nỗi nhớ của con người thêm sâu đậm. Lúc anh nhận được thư, bầu trời Đài Nam có mưa hay không? Còn anh, có phải cũng đang nhớ tới cô gái Nhật Bản ngốc nghếch này không? Nếu bầu trời Đài Nam cũng đang mưa, vậy chiếc áo mưa em tặng anh, anh đã mặc chưa? Còn nữa, anh phải nhớ buộc bùa bình an đền thờ Meiji lên túi sách đấy! Em thật hoài niệm những ngày tháng bên chiếc bàn học của anh. Khi đó, em vừa là cô giáo của anh, lại vừa là học sinh của anh, vai vế thay đổi, cũng làm rộn lên không ít chuyện vui! Thái-san, cái bàn học của chúng ta, giờ anh đang dùng làm gì? Nghe Tạ-san bảo, gần đây các anh dùng nó chơi mạt chượt, em muốn nói là: Anh có thắng tiền không? Em chưa hề quên câu nói “núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài” khi ở sân bay. Đương nhiên, càng không hề quên bài từ anh dạy anh hôm Tết Nguyên Tiêu: “Năm ngoái đêm nguyên tiêu Chợ hoa đèn sáng rực Ngọn liễu mảnh trăng treo Hoàng hôn người hẹn ước Năm nay đêm nguyên tiêu Trăng với đèn như trước Chẳng gặp người năm qua Tay áo đầm lệ ướt” Thái-san, tết Nguyên Tiêu năm sau, chúng ta còn có thể cùng đi ngắm pháo hoa nở khắp bầu trời không? Anh có thể lại dẫn em đi cầu Mụ Tổ nương nương không? Giờ đã là tháng năm, cuối xuân đầu hè, hoa anh đào cũng đã rụng hết. Tháng sáu, em sẽ trở thành cô dâu của Tokyo Ishihara-san. Con gái Nhật Bản chúng em tin rằng cô dâu tháng sáu là hạnh phúc nhất, em cũng không ngoại lệ. Cho nên sau tháng sáu, em sẽ đổi tên thành Ishihara Ameko, chứ không còn là Itakura Ameko. Nhưng em kiên quyết mong anh vẫn gọi em là Tiểu Vũ. Đương nhiên, anh cũng có thể gọi em là Vũ Cơ, chỉ cần anh vẫn là Kato Chi. Anh sẽ đến Nhật Bản chúc phúc cho em chứ? Tuy em rất mong anh sẽ tới, nhưng em cũng biết đó là chuyện không thể. Anh sẽ nói sao? Em rất muốn đưa anh về thăm quê em, tiện đó tới bên vách núi mà Kato và Vũ Cơ cùng nhảy xuống. Nhưng dẫu sao quan hệ giữa chúng ta chỉ là thầy trò, cho dù có đến vách núi kia thật, Chúng ta cũng đâu có lý do gì để cùng nhảy xuống. Phải không? Cho nên, anh không tới, cũng tốt. Mưa phùn liên miên rồi cũng tạnh. Mưa phùn dẫu có dai dẳng đến đâu rồi vẫn đến lúc tạnh. Phải không? Em cảm tưởng như trở lại buổi tối bên ban công ấy, nghe tiếng mưa rơi. Anh có nghe thấy tiếng mưa rơi không? Thái-san, chắc chắn anh rất tò mò, vì sao em lại đưa anh chiếc áo mưa đó phải không? Thật ra, hôm 27 tháng 2 tại Hollywood KTV, khi mưa như trút nước, lúc đó em đã muốn tặng anh. Nhưng vẫn để anh dầm mưa về nhà. Anh đi khỏi, một mình em ở lại, không khỏi ngâm nga những câu cuối cùng trong “mùa mưa Osaka”: “Để anh về trong mưa, là lỗi của em. Mưa ơi! Xin hãy trả lại anh ấy cho tôi. Ôi! Mùa mưa Osaka…” Anh còn nhớ truyền thuyết lãng mạn ở quê em không? Khi đó em chỉ nói với anh, nếu chàng trai muốn tỏ tình với cô gái, có thể chọn một hôm trời mưa, mời cô gái mặc chung một chiếc áo mưa. Nhưng lại không nói với anh, nếu cô gái nhận lời tỏ tình đó hay muốn tỏ tình với chàng trai, Sẽ đưa cho chàng trai một chiếc áo mưa mà mình từng mặc. Cho nên, xin anh hãy giữ kỹ chiếc áo mưa đó. A-Ri-Ga-Do-Go-Zai-Ma-Su. Thế nhé, Kato Chi, A Trí A-Na-Da, Sa-Yo-Na-Ra rồi! Itakura Ameko Ngày 6 tháng 5 năm Bình Thành thứ 7.

oOo Giấy viết thư đã ướt đẫm, Là do mưa Osaka? Hay là mưa Đài Nam? Hay do nước mắt của Ameko? oOo

Ngoài cửa sổ, mưa đã nhỏ dần, Mở cửa sổ, giọt mưa chạm nhẹ lên lá cây, như xin lỗi vì hành vi thô bạo lúc vừa rồi. Mà vũng nước mờ nhạt trên bàn kia, chẳng biết từ lúc nào cũng mờ nhạt trong mắt tôi. Để ước nguyện được thực hiện, từ đầu tới cuối tôi đều không nói cho Ameko ước nguyện mà tôi cầu khấn trong miếu Thổ Thành Thánh Mẫu đêm tết Nguyên Tiêu năm Bình Thành thứ 7. Thật ra tôi cũng như nàng, đều rất ngốc nghếch đối với chuyện cầu khẩn ước nguyện. Tôi cũng cầu xin Mụ Tổ phù hộ, hy vọng tết Nguyên Tiêu năm sau tôi và Ameko còn có thể cùng tới ngắm mưa pháo hoa. Có điều, tôi tham hơn nàng, ước cả tết Nguyên Tiêu năm sau nữa. Chỉ tiếc, tết Nguyên Tiêu năm Bình Thành thứ 8, tôi biến thành u Dương Tu một mình dạo bước chợ hoa. Sau đó thì tết Nguyên Tiêu hàng năm đều trốn trong nhà em đoán đố đèn trên tivi. Bấm tay tính toán, giờ đã là năm Bình Thành thứ 11. Mấy năm nay đổi thay rất nhiều, Tín Kiệt tốt nghiệp, sau dó tiếp tục học lên tiến sĩ, nhưng vẫn cứ độc thân. Trần Doanh Chương đi lính xong bèn kết hôn, cô dâu là bạn gái ở Đài Nam của cậu ta, kết hôn được sáu tháng đã có con. Đám cưới của Ngu Cơ vào tháng 7 năm nay, nếu cô dâu tháng 6 hạnh phúc nhất, vậy tháng 7 thì sao? Bạn trai Ngu Cơ len lén nói với tôi, chú rể tháng 7 có lẽ đáng thương nhất. Tôi nghĩ cũng đúng. Inoue năm kia đã về Nhật Bản, còn Naomi với bạn trai người Hồng Kông vẫn cứ lây dây. Vì mẹ bạn trai nàng kiên quyết phản đối con trai mình lấy người Nhật Bản. Còn tôi, lại bắt đầu thích những ngày mưa. Đặc biệt là mùa mưa dầm, kéo dài liên miên suốt một hai tuần liền. Tôi luôn đem tiếng mưa rơi liên tưởng tới tiếng hát của Ameko. Còn cố ý chọn mua đĩa CD tuyển chọn của Hibari Misora, chỉ vì nghe “mùa mưa Osaka”. Mỗi lần nghe “mùa mưa Osaka”, lại nhớ lại cảm giác ấm áp khi trên sân thương cùng nghe mưa với Ameko. Thi thoảng lại ngâm nga theo: “Yu-Me-Mo-Nu-Re-Ma-Su, A┅OsakaSi-Gu-Re┅┅ ” “Mộng cũng sẽ trút xuống. Ôi! Mùa mưa Osaka…” oOo

Ba tháng sau khi nhận được thư của Ameko, cũng là một buổi chiều mùa hè vừa mưa rào vừa sấm chớp như hôm nay. Tôi lấy chiếc áo mưa màu tím đỏ ra chuẩn bị mặc vào. Nhưng không cẩn thận làm một bức thư chưa gửi rơi xuống. Bức thư nhẹ nhàng bay giữa không trung, như cánh anh đào bị mưa kéo rời khỏi cây. Cuối thư ghi ngày 23 tháng 6 năm Bình Thành thứ 7, đó là ngày Ameko kết hôn. Nội dung bức thư, tôi không còn nhớ… Thậm chí quên cả mình có viết những lời trái với suy nghĩ, ra vẻ hào phóng như “chúc em hạnh phúc” hay không. Tôi chỉ nhớ mình ký tên: Kato Chi. Thư viết xong, mưa cũng ngừng. Bởi vậy tôi không có lý do để gửi nó đi, hay như Ameko nói, không có dũng khí gửi thư đi. Bởi vậy cất bức thư vào trong túi áo mưa. Tháng 4 năm Bình Thành thứ 8, Tín Kiệt sẽ tới đại học Tokyo tham gia một hội thảo nghiên cứu học thuật, Cậu ta bảo tiện đó sẽ tới Osaka tìm Ameko. Tôi lấy bức thư chưa gửi ra dán lại, ghi lên mục người nhận: Vũ Cơ. Sau đó nhờ cậu ta đưa bức thư này tới vách núi mà Kato và Vũ Cơ tuẫn tình, thả xuống. Tín Kiệt nói đó là mùa hoa anh đào rơi, thư cũng như cánh hoa, lặng lẽ rơi xuống chân núi. Cũng như Ameko lặng lẽ đứng bên cậu ta. Chỉ có điều, sau khi thả bức thư, Ameko liền quay đầu đi. oOo Tín Kiệt không biết truyền thuyết Kato và Vũ Cơ, càng không biết truyền thống ở quê Ameko. Vì Ameko chỉ kể cho cậu ta, dưới vách núi có mộ của một cặp nam nữ tuẫn tình và một gian miếu. Có điều, nàng không hề đưa Tín Kiệt tới dưới vách núi. Nghe cậu ta kể, lúc đó nàng kiên quyết đòi đi một mình tới dưới vách núi, một lúc lâu sau mới quay trở lại trên vách núi cheo leo. Tôi vẫn hy vọng bức thư này có thể rơi xuống phần mộ của Kato và Vũ Cơ, tuy cơ hội chỉ cực kỳ ít ỏi. Không biết vì sao, trước sau gì tôi vẫn kiên quyết không mặc áo mưa. Bởi tôi luôn cảm thấy, mặc áo mưa nhất định phải mặc chung cùng Ameko. Cũng vì cái kiên quyết đó, tôi thường “mỗi ngày trời mưa đều cảm lạnh”. Đã không mặc chiếc áo mưa tím đỏ đó, tôi bèn đặt nó trong tủ hồ sơ. Ấn nút PLAY của máy thu âm, lại vang lên giai điệu “Koibito Yo” của Mayumi Itsuwa… Người yêu ơi, tạm biệt nhé Dẫu bốn mùa qua đi Bên nhau đêm đó, sao băng đêm nay Đều rực sáng lên rồi biến mất như một giấc mộng vô hình. Như bị tiếng ca thôi miên, tôi lấy chìa khóa ra, mở tù hồ sơ, lại tìm thấy chiếc áo mưa màu tím đỏ. Nhẹ nhàng vuốt ve nó, mơ hồ thấy được cặp răng khểnh của Ameko khi cười. Cả cơn mưa trên khuôn mặt nàng. Còn như nghe lại tiếng pháo hoa đinh tai nhức ốc nơi miếu Thổ Thành Thánh Mẫu. Thế là, giọng nói trong trẻo mềm mại của Ameko không ngừng lặp lại bên tai tôi…

oOo “Hai! Wa-Da-Si-WaITAKURAAmeKoDes, Ha-Zi-Me-Ma-Si-Te, Do-Zo, Yo-Ro-Si-Ku.” oOo

“Xin lỗi, em là Itakura Ameko. Lần đầu gặp mặt, xin anh chỉ giáo thêm.” oOo “Thái-san, đại trượng phu hơn nhau ở chí khí và tấm lòng, không liên quan gì tới chiều cao cả! Tỷ như Toyotomi Hideyoshi cũng rất lùn.”

oOo “Hai! Wa-Da-Si-Wa tiểu vũ Des, Ha-Zi-Me-Ma-Si-Te, Do-Zo, Yo-Ro-Si-Ku.” oOo

“Mo-Mo-Ta-Ro san, Mo-Mo-Ta-Roấnn┅┅” oOo “Rất hiệu quả! Chờ khi em về nước em sẽ tặng nó cho anh. Chắc chắn nó sẽ phù hộ anh sớm có ngày tốt nghiệp thuận lợi.”

oOo “Hơn nữa em tên Vũ Tử cơ mà! Không thích ngày mưa chẳng hỏng cả cái tên à?” oOo

“Mưa thật không biên giới, mưa ở Osaka với mưa ở Đại Nam cũng như nhau, đều khiến tinh thần con người sảng khoái. Anh thấy sao?” oOo “Dai-Te-Ku-Da-Sai, A┅OsakaSi-Gu-Re” (Xin hãy ôm lấy em. Ôi! Mùa mưa Osaka)

oOo “Osaka vui lắm đấy! Sau này em sẽ đưa anh tới tham quan thành Osaka do Toyotomi Hideyoshi xây dựng, tới thăm chùa Tứ Thiên Vương, đó là ngôi chùa cổ nhất Nhật Bản đấy. Sau này chúng ta còn có thể đi ăn bạch tuộc viên lớn nhất Nhật bản…” oOo

“Ngày về Đại Phản còn chưa hay Mưa phùn liên miên rồi cũng tạnh Đêm dài thức cạnh nhau năm ấy Châm bước ngoài hiên đủ chuyện hay” oOo “Ở quê em, nếu người con trai muốn tỏ tình với con gái, lại không dám biểu đạt trực tiếp, có thể chọn một hôm trời mưa, mời cô gái mặc chung một chiếc áo mưa.” oOo

“Pháo hoa nổ giữa bầu trời, thật giống mưa rơi!” oOo “Em mong tết Nguyên Tiêu năm sau còn được tới đây ngắm mưa pháo hoa.”

oOo “Cái này có gì đâu. Ở Nhật Bản, con gái làm socola trong ngày hôm nay là chuyện rất bình thường.” oOo

“Ko-I-Bi-Do-Yo┅Sa-Yo-Na-Ra┅” oOo “A Trí! ┅ A Trí! ┅Ma-De-Ku-Da-Sai!” (xin chờ một chút )

oOo “A trí! ┅Sa-Yo-Na-Ra! ┅Sa-Yo-Na-Ra! ┅┅” oOo

Mưa, rồi cũng tới lúc tạnh. Đẩy cửa ra, sắc trời đã tối sầm từ lâu. Khắp mặt đất đầy những vũng nước, như minh chứng cho cơn mưa rào dữ dội vừa rồi. Còn không khí sau cơn mưa luôn khiến người ta cảm thấy trong lành, cũng như cảm giác Ameko tạo cho tôi. Xòe bàn tay ra, thử cảm thụ cảm giác mềm mại khi chạm nhẹ vào giọt mưa. Một lúc lâu sau, bàn tay vẫn khô ráo. Mưa, rồi cũng tới lúc tạnh. Nhưng mưa trong trái tim tôi, trước sau chưa bao giờ ngừng lại. “Ameko… Không… Tiểu Vũ, chúng ta cùng đi dạo dưới mưa đi!” Tôi thầm nhủ trong lòng, cuối cùng cũng mặc chiếc áo mưa đó vào. HẾT [Ghi chú]: Sau này nghe nói có người phát hiện hai bức thư trong miếu thờ. Một bức ghi gửi cho Vũ Cơ, một bức khác lại cho Kato Chi. Có điều, đây có lẽ do tiểu thuyết gia thêm vào hay có thể do trí tưởng tượng phong phú của người dân quê Ameko.